"Nghe được ở chỗ nương ta." Triệu Vân Bội nhìn nàng: "Hôm qua ta từ Tùng Phong Hiên trở về, đến chỗ nương ta dùng bữa, vừa vặn gặp lúc mẫu thân đang tức giận. Nghe nói hôm qua nương ta tiến cung thỉnh an Thái hậu nương nương, gặp được Thạch Quý phi trong cung, bị Thạch Quý phi châm chọc một trận. Hình như là ngày đó Vinh Hi biểu tỷ dẫn tỷ ra ngoài đánh người, trong đó có một người là cháu ngoại của Thạch Quý phi, Thạch Quý phi rất tức giận, ép buộc nương ta vài câu..."
Triệu Vân Bội nói xong, tò mò hỏi: "Vinh Hi biểu tỷ thật sự đánh cháu ngoại của Thạch Quý phi?"
Sở Ngọc Mạo ừ một tiếng, nếu nàng ấy đã biết, cũng không có gì phải giấu diếm, liền đem chuyện ngày đó kể lại cho nàng ấy nghe.
"Oa, Vinh Hi biểu tỷ thật lợi hại!" Triệu Vân Bội hai mắt sáng lấp lánh: "Đánh hay lắm, nếu như lúc ấy ta cũng ở đó, ta cũng muốn giúp Vinh Hi biểu tỷ đánh người."
Nàng ấy một chút cũng không sợ hãi, ngược lại cảm thấy Vinh Hi quận chúa động thủ đánh người chuyện này rất được lòng nàng ấy.
Sở Ngọc Mạo cười xoa đầu nàng ấy: "Cái này không được, Vương phi sẽ tức giận."
Trong lòng lại có chút buồn bực, Vương phi nếu đã biết được việc này, sao không gọi nàng qua? Chẳng lẽ cảm thấy nàng ngu xuẩn mất khôn, không có thuốc nào cứu được, đã buông tha thuyết giáo đối với nàng rồi?
Hay là Vương phi cũng cảm thấy, dù sao sớm muộn gì cũng phải giải trừ hôn ước, không cần thiết so đo với nàng?
Triệu Vân Bội hiểu rõ nguyên nhân hậu quả, nói với Sở Ngọc Mạo: "Vô duyên vô cớ bị Thạch Quý phi quở trách một trận, nương ta khẳng định sẽ không vui, mấy ngày nay nếu tỷ gặp được bà ấy, thì tránh xa bà ấy một chút." Nàng ấy có chút đồng tình nói: "Nếu người đánh người là Vinh Hi biểu tỷ, hoàn toàn không liên quan gì tới biểu tỷ, hơn nữa người làm sai chính là đám hoàn khố trêu chọc cô nương nhà người ta, nương ta đoán chừng cũng không tiện nổi giận với tỷ, nhưng giận cá chém thớt khẳng định sẽ có."
Sở Ngọc Mạo mỉm cười nói: "Ta biết, ngược lại liên lụy Vương phi chịu tội, trong lòng thật sự áy náy."
Có áy náy, nhưng không nhiều lắm, càng không có khả năng chủ động đi chính viện bên kia bồi tội cho Vương phi, nếu Vương phi không gọi nàng qua, nghĩ hẳn cũng biết nàng lúc ấy không xen vào, không tiện phát tác.
Lúc này vẫn nên tránh xa một chút, coi như không biết, dù sao bên trên có Thái Phi chống đỡ.
Sở Ngọc Mạo rất nhanh liền vứt bỏ những thứ này, cùng Triệu Vân Bội cao hứng trêu đùa vẹt, dạy vẹt nói chuyện.
Con vẹt này quả nhiên khác với vẹt bình thường, thiên phú dị bẩm, học nói rất nhanh, nói lời cát tường cứ thuận miệng thao thao, chọc cho cô nương cả phòng cười nói không ngừng, bọn nha hoàn đều cực kỳ yêu nó, có việc hay không có việc gì cũng dạy nó nói chuyện.
***
Giờ Mùi ba khắc, Triệu Tuân trở lại trong phủ.
Vừa xuống ngựa, một ma ma quản sự bên chính viện vội vội vàng vàng chạy tới, nói: "Thế tử, ngài đã về rồi, Vương phi tìm ngài."
Ma ma quản sự đặc biệt ở bên này chờ, nghe nói Thế tử trở về, vội vàng tới tìm hắn.
Triệu Tuân nghe vậy, nhìn về phía ma ma quản sự, thấy bà ta đặc biệt chờ ở bên này, liền biết mẫu thân hẳn là vẫn luôn chờ hắn, lập tức giao ngựa cho thị vệ, chỉnh lại y phục trên người, cất bước đi về phía chính viện.
Bên chính viện rất yên tĩnh, trên đường không thấy bao nhiêu nha hoàn bà tử hầu hạ, tựa hồ đều tránh đi, chỉ có mấy nha hoàn bà tử đứng dưới hành lang trước cửa.
Thấy hắn tới, các nàng nhao nhao tiến lên hành lễ thỉnh an hắn.
Triệu Tuân vào cửa, liền thấy mẫu thân Nam Dương Vương phi thần sắc mệt mỏi ngồi dựa vào trên giường.