Chương 24

Sở Ngọc Mạo thật đúng là xoắn xuýt mấy ngày, mãi đến khi Triệu Vân Bội đến Ngô Đồng viện tìm nàng.

"Biểu tỷ." Triệu Vân Bội vui vẻ nói: "Hôm nay tỷ không có việc gì chứ? Đi, tới chỗ ta chơi, cho tỷ xem một thứ tốt."

Mấy ngày trước đi thỉnh an Thái Phi, vốn dĩ là muốn dẫn nàng đi xem, nhưng mà Triệu Vân Bội phải đi Tùng Phong Hiên, Sở Ngọc Mạo lại bị Vinh Hi quận chúa gọi đi, đành phải thôi.

Hôm nay nghỉ ngơi, không cần đi Tùng Phong Hiên lên lớp, Triệu Vân Bội rốt cuộc cũng có thời gian tới tìm nàng.

Hôm nay Sở Ngọc Mạo không có việc gì, liền đi tới Tư Khuyết viện của Triệu Vân Bội.

Tuy đã cuối thu, nhưng trong Tư Khuyết viện vẫn phồn hoa như gấm.

Triệu Vân Bội là đích nữ vương phủ, nữ nhi nhỏ nhất của Vương phi, xưa nay cực kỳ được sủng ái, viện tử đang ở cũng tốt, hoa cỏ trong viện đều được nuôi dưỡng trong noãn phòng, bên cạnh còn có một hoa phòng chuyên biệt, một năm bốn mùa cung ứng hoa tươi không ngừng, có thể đồng thời thưởng thức cảnh trí hoa cỏ bốn mùa.

Sở Ngọc Mạo thưởng thức các loại bồn cảnh hoa tươi bày dọc đường, nhìn thấy rất nhiều hoa cỏ không phải đương mùa, sắc màu rực rỡ, tươi đẹp lóa mắt.

Vừa vào sân, liền nghe thấy một tiếng kêu vang dội.

"Cô nương vạn phúc, cô nương cát tường, cô nương vui vẻ!"

Thanh âm này bén nhọn cao vυ"t, nghe không giống tiếng người, ngược lại giống tiếng kêu của anh vũ mà Sở Ngọc Mạo từng thấy ở nơi phố phường trước kia.

Quả nhiên, đến gần liền nhìn thấy dưới hành lang treo một cái l*иg chim tinh xảo, bên trong có một con vẹt lông vũ tuyệt đẹp.

Con vẹt này có hình thể lớn hơn một chút so với vẹt bình thường, lông vũ có màu sắc tươi đẹp hiếm thấy, vừa nhìn đã biết là trân cầm khó gặp.

"Anh vũ thật xinh đẹp." Sở Ngọc Mạo vui sướиɠ nói: "Ở đâu ra vậy?"

Con vẹt trong l*иg nghe thấy có người khen nó, mở miệng kêu lên: "Cô nương miệng ngọt, cô nương cát tường, cô nương người tốt..."

Sở Ngọc Mạo bị nó chọc cười không thôi, nha hoàn xung quanh cũng nhao nhao cười theo.

Triệu Vân Bội kéo Sở Ngọc Mạo lại gần trêu chọc vẹt nói chuyện, vừa vui vẻ nói: "Con vẹt này là cữu cữu sai người đưa tới cho ta, cữu cữu nói là quà sinh thần bù cho ta, ngoại trừ nương ta, những người khác còn chưa từng gặp nó, ta cũng không nỡ để bọn họ tới trêu chọc vẹt của ta. Ta và biểu tỷ thân thiết, muốn để cho tỷ nhìn thấy nó đầu tiên."

Sở Ngọc Mạo trong lòng hiểu rõ.

Nam Dương Vương phi xuất thân danh môn vọng tộc, nhà mẹ đẻ chính là thế gia truyền thừa lâu đời ở Vũ Châu, rất có danh vọng.

Vũ Châu cách kinh thành không xa, Nam Dương Vương phi là đích nữ Kiều gia, trước khi xuất giá, phụ huynh đều cực kỳ yêu thương bà, người Kiều gia thường xuyên vào kinh thăm nom, tặng đồ cho ba hài tử Vương phi và bà, có đôi khi sẽ tặng một ít đồ vật hiếm lạ.

Sinh thần của Triệu Vân Bội là hai tháng trước, nghe nói lúc ấy nhà họ Kiều xảy ra chút chuyện, không rảnh bận tâm tặng quà sinh thần cho Triệu Vân Bội, hôm nay mới đưa quà sinh thần bù cho nàng ấy.

Sở Ngọc Mạo lờ mờ nghe nói một chút, cũng không rõ ràng tình huống, chỉ biết lúc ấy Vương phi và Triệu Tuân đều đặc biệt đi Vũ Châu một chuyến, nghĩ đến hiện tại hẳn là không có việc gì.

Hai cô nương ngồi cùng một chỗ, vừa trêu anh vũ nói chuyện, vừa nói chuyện phiếm.

"Biểu tỷ, nghe nói vài ngày trước Vinh Hi biểu tỷ tìm tỷ đi chơi, hình như các tỷ lại gây chuyện." Triệu Vân Bội tò mò hỏi: "Là chuyện gì? Vinh Hi biểu tỷ lại dẫn tỷ đi đánh nhau?"

Sở Ngọc Mạo sửng sốt: "Làm sao muội biết?"

Mấy ngày nay vương phủ gió êm sóng lặng, ngoại trừ đêm đó đi Tùng Đào các, những lúc khác nàng đều luyện chữ, đọc sách trong Ngô Đồng viện, mãi đến hôm nay Triệu Vân Bội đến tìm nàng, không ai đi tìm nàng cả, nàng thật đúng là không biết chuyện này ngay cả Triệu Vân Bội cũng biết.

Chẳng lẽ Vương phi bên kia cũng biết?