Chương 20

Sở Ngọc Mạo ôm tráp, lề mề đi tới trước một cái bàn dài gỗ hoàng hoa lê trong phòng, không nhìn nam tử bên kia ghế bành nữa.

Lầu các bên này cực kỳ yên tĩnh, chờ nàng đứng vững, liền nghe được tiếng bước chân phía sau tới gần.

Khóe mắt liếc qua vạt áo màu xanh, nhẹ nhàng lướt qua, ánh mắt của nàng thuận theo vạt áo kia, rơi vào trên người nam tử tay áo rộng, mi mục thanh tuấn.

Trong phòng đốt đèn cung đình lưu ly, cả phòng sáng ngời.

Chỉ thấy mái tóc xõa tung kia đã được dùng một cây trâm ngọc búi lên, chỉ có chút ít tóc con bên mai trượt xuống bên gò má, làm nổi bật lên khuôn mặt tuấn mỹ kia càng thêm trắng nõn, đẹp đẽ như quan ngọc, không giống vẻ lẫm liệt khi mặc kính trang ban ngày, tự có vài phần tiêu sái không câu nệ, nhìn qua cũng có vẻ dễ gần, xuất trần không nhiễm.

Nhưng vành tai của hắn tựa hồ có chút đỏ, có thể là bị nàng nhìn thấy bộ dáng hắn y quan không chỉnh tề, tóc tai xõa tung hiếm thấy, trong lòng đang ảo não đi.

"Biểu ca." Sở Ngọc Mạo gọi một tiếng, chủ động tìm lời: "Huynh đã dùng thiện chưa?"

Hắn vừa trở về liền gọi mình tới, sẽ không phải còn chưa dùng bữa chứ?

Triệu Tuân nói: "Đã dùng một ít ở chỗ tổ mẫu." Thần sắc ngưng lại, hắn hỏi: "Muội thì sao?"

"Muội và Vinh Hi muội muội đã ăn ở bên ngoài rồi." Giọng Sở Ngọc Mạo mềm mại, là sự ôn nhu mềm mại đặc trưng của nữ tử Giang Nam, cho dù tật ngôn lệ sắc, cũng giống như một sự an ủi dịu dàng.

Triệu Tuân không nhiều lời nữa, ra hiệu nàng ngồi xuống, vươn tay về phía nàng.

Bàn tay kia thon dài, khớp xương rõ ràng, lòng bàn tay dày rộng, vân tay rõ nét, là một bàn tay nam tính, lớn hơn tay của nàng rất nhiều, giống như mỹ ngọc, chỉ có một ít vết sẹo nhỏ vụn nơi đầu ngón tay phá hủy phần tốt đẹp kia, khiến người ta biết, đây cũng không phải là một đôi tay sống an nhàn sung sướиɠ.

Triệu Tuân tuy là Thế tử Vương phủ, thuở nhỏ đọc sách tập võ, xuân thu không ngừng, là một người cực kỳ tự luật khắc kỷ.

Học thức của hắn cực tốt, nếu không phải hắn là Thế tử Vương phủ, không thể tham gia khoa cử, chỉ sợ đã sớm đề tên trên bảng vàng. Có thể là do tập võ từ nhỏ, vóc người của hắn cực cao, tuy rằng chưa tới tuổi nhược quán, nhìn qua cũng đã có sự dày dạn và cường tráng của nam tử trưởng thành, so với những thiếu niên lang mười tám tuổi đồng lứa càng cao ngất mạnh mẽ hơn.

Sở Ngọc Mạo ngoan ngoãn mở tráp ra, lấy ra một xấp giấy bên trong, giao cho hắn.

Đại tự viết hơn nửa tháng nay đều ở bên trong.

Kế tiếp, Sở Ngọc Mạo ngồi ở chỗ đó, hai tay đan vào nhau đặt ở bụng, tư thế ngồi ưu nhã đoan trang, nhưng ngón tay nhàm chán mà cử động, chờ hắn xem xét đại tự mình viết.

Trong phòng yên tĩnh, chỉ có tiếng giấy bị lật sột soạt.

Trên bàn có một chén trà tản ra hơi nóng lượn lờ, Sở Ngọc Mạo tưởng là chuẩn bị cho mình, vừa lúc có chút khát, đưa tay cầm lấy, bưng trên tay uống.

Lúc nàng uống trà, không nhìn thấy động tác của nam tử bên kia khựng lại, ngước mắt nhìn nàng một cái, vành tai hơi đỏ lên.

Đó là trà hắn uống lúc trước...

Uống trà xong, ánh mắt Sở Ngọc Mạo không khỏi rơi xuống nam tử đang lật xem giấy, mi mục hắn rủ xuống, nghiêm túc xem xét giấy trong tay, bàn tay thong thả ung dung lật từng tờ, từng tờ nhìn qua, cực kỳ nghiêm túc.

Một lọn tóc mai bên thái dương dọc theo gò má hắn rủ xuống, tăng thêm cho hắn vài phần thoải mái thích ý khó tả.

Triệu Tuân xưa nay chú trọng nghi thái, y quan chỉnh tề, rất ít khi tùy ý như vậy, cũng chỉ có Sở Ngọc Mạo ở chung với hắn nhiều, ngẫu nhiên có thể nhìn trộm được vài phần, nhìn qua dễ gần hơn tư thái lẫm liệt ban ngày, ít nhất sẽ không làm cho người ta cảm thấy hắn hiện tại nghiêm túc đến đáng sợ.