"Vậy thì không nói!" Vinh Hi quận chúa vội dặn dò nàng: "Việc này chỉ có ngươi biết, ta biết, Như Ý bọn họ là người của ta, sẽ không nói ra ngoài."
Sở Ngọc Mạo nhắc nhở nàng ấy: "Còn có vị Thôi lang quân kia biết..."
"Không sao." Vinh Hi quận chúa không để Thôi Doãn An vào mắt: "Lát nữa ta cho người đi tìm hắn, cho hắn chút tiền bịt miệng."
Sở Ngọc Mạo cười cười, không nói gì.
**
Mộ vân hợp bích, Vinh Hi quận chúa rốt cuộc đưa Sở Ngọc Mạo về Nam Dương vương phủ.
"A Mạo, ngày khác ta tới tìm ngươi ra ngoài chơi." Vinh Hi quận chúa lưu luyến kéo nàng: "Vừa vặn thời tiết chuyển lạnh, chúng ta đi trang tử ngâm suối nước nóng, trong trang tử còn có chút quả chưa hái xong, có thể ăn tươi, ăn no rồi, chúng ta đi cưỡi ngựa vây săn."
"Được nha." Sở Ngọc Mạo cười đáp.
Cáo biệt Vinh Hi quận chúa, Sở Ngọc Mạo xuống xe, nhìn theo xe ngựa rời đi, mới xoay người.
Trở lại Ngô Đồng viện, các nha hoàn vây quanh, hầu hạ nàng rửa mặt thay y phục.
Sở Ngọc Mạo ngồi trên giường êm cạnh cửa sổ, tay bưng trà xanh, tựa vào gối dựa màu tùng mặc, thoải mái thở dài một tiếng.
Họa Ý vừa bóp vai cho nàng buông lỏng gân cốt, vừa hỏi: "Cô nương, hôm nay ngài còn chưa luyện tiễn và đứng tấn, có muốn bổ sung hay không?"
"Bổ sung đi." Sở Ngọc Mạo nói: "Lát nữa ngươi đọc sách cho ta, ta vừa đứng tấn vừa nghe."
Giọng Họa Ý thanh thúy êm tai, giống chim sơn ca, nàng thích nhất là nghe Họa Ý đọc sách, lúc đứng tấn nghe nàng đọc sách không cảm thấy khô khan chút nào, thời gian luôn trôi qua rất nhanh.
"Được nha." Họa Ý cười đáp: "Vừa vặn nô tỳ nhìn thấy một quyển thoại bản thú vị, đợi lát nữa đọc cho ngài."
Đáng tiếc, Sở Ngọc Mạo không thể ngay lập tức nghe được Họa Ý đọc thoại bản thú vị.
Cầm Âm tiến vào nói: "Cô nương, Ký Bắc tới."
Tay bưng trà của Sở Ngọc Mạo khựng lại.
Trong phủ này có ai không biết, Ký Bắc là tùy tùng bên cạnh Triệu Tuân, đi theo bên cạnh hắn đã nhiều năm. Ký Bắc có một khuôn mặt non choẹt, nhìn vĩnh viễn giống một thiếu niên lang, kì thực tuổi bao lớn không ai biết, giống như mấy năm nay, hắn vẫn luôn là bộ dáng thiếu niên lang này.
Sở Ngọc Mạo đặt chén trà xuống, sửa sang lại y phục trên người, đi ra ngoài.
Ký Bắc chờ ở dưới hành lang, mặc kính trang màu đen, bên hông treo lệnh bài thị vệ vương phủ, trong ngực ôm một thanh kiếm.
Nhìn thấy Sở Ngọc Mạo, hắn hành lễ, nói: "Biểu cô nương, Thế tử bảo ngài đi Tùng Đào các."
Sở Ngọc Mạo nhìn sắc trời: "Bây giờ?"
"Đúng vậy."
Ký Bắc mặt vô biểu tình trả lời, một bộ dáng lạnh như băng, rõ ràng là một khuôn mặt oa oa đáng yêu, nhìn dễ gần, nhưng lại rất ít cười, cùng đức hạnh với chủ tử hắn.
Cầm Âm không nhịn được, trừng mắt nhìn hắn một cái, có chút buồn bực.
Mắt thấy sắc trời sắp tối, còn gọi cô nương nhà nàng qua, cô nương nhà nàng đêm nay lại không biết giờ nào mới có thể nghỉ ngơi.
Nàng ấy không có gan mắng Thế tử, đành phải giận cá chém thớt lên người tên tùy tùng chạy việc.
Ký Bắc mắt nhìn thẳng, không chú ý tới nha hoàn đang giận lây sang mình.
Sở Ngọc Mạo nghe vậy không nói gì, chuẩn bị đi qua, đi sớm về sớm, tối hôm qua không ngủ được bao nhiêu, hôm nay lại chạy ở bên ngoài hơn nửa ngày, vẫn là rất mệt mỏi.
Lúc này, Ký Bắc lại nói: "Thế tử bảo ngài mang theo cả chữ lớn viết gần đây qua."