Cười xong, Vinh Hi quận chúa không khỏi nhớ tới chuyện lúc nãy, tiếc nuối nói: "Sao hôm nay Triệu Tuân lại trở về, còn trùng hợp gặp chúng ta như vậy? Ta tưởng mấy ngày nữa hắn mới về, đang định mai rủ muội đi trang tử chơi." Nàng ấy cầm một cành ngọc lan mân mê trên tay, "Nhưng mà hôm nay hắn có mặt cũng tốt, đỡ được bao nhiêu phiền toái."
Vinh Hi quận chúa rất có ý kiến với Triệu Tuân, nhưng không thể không thừa nhận người này rất được việc.
Có lẽ chỉ cần sự tình liên quan đến Sở Ngọc Mạo, cho dù trong lòng hắn cực kỳ không vui cũng sẽ ra tay giúp đỡ, giúp nàng ấy bớt đi rất nhiều rắc rối.
Đương nhiên, quan trọng hơn là có thể tống khứ đám hoàn khố vô nhân tính kia vào ngục cho chúng một bài học, không cần lo quan phủ bên kia không dám bắt người.
Đám người nàng ấy đánh lúc nãy đều là con cháu quý tộc trong kinh, trưởng bối trong nhà là trọng thần triều đình, còn có một người di mẫu là Quý phi trong cung, bình thường ỷ thế Quý phi mà hoành hành bá đạo, vô pháp vô thiên. Lúc ấy nàng ấy nhìn rất rõ, bọn chúng định bắt cô nương bán hoa kia lên thuyền, đến lúc đó không biết sẽ bị giày xéo thành cái dạng gì.
Chuyện này đối với một tiểu dân thấp cổ bé họng mà nói, không nghi ngờ gì chính là tai bay vạ gió, họa ngập đầu.
Mà đám người kia sau đó chỉ cần đền chút tiền là xong chuyện, hoàn toàn không chịu bất kỳ trừng phạt nào, càng không bị nhốt vào đại lao.
Vinh Hi quận chúa bĩu môi, không nhìn thấy thì thôi, đã nhìn thấy thì làm sao nhịn được?
Nàng ấy chán ghét nhất loại hành vi ức hϊếp nữ tử này, đúng là cầm thú không bằng, mặc kệ đối phương thân phận gì, cứ đánh trước rồi tính.
Nếu bọn họ về cáo trạng, nàng ấy lại bị mẫu thân trách phạt, cấm túc.
Nhưng lần này có Triệu Tuân đứng mũi chịu sào, nương nàng ấy nhiều nhất chỉ mắng vài câu, chẳng đau chẳng ngứa.
Cho nên Triệu Tuân trở về cũng tốt chán.
Sở Ngọc Mạo phụ họa: "Đúng vậy, Tam biểu ca làm người ngay thẳng, thưởng phạt phân minh, chỉ cần sự tình có nguyên do, huynh ấy xưa nay sẽ không thiên vị hay làm chuyện trái pháp luật."
Người trong kinh thành này ai mà không khen Nam Dương Vương thế tử nhân phẩm quý trọng, là người phẩm hạnh cao thượng, không bao giờ thiên tư trái luật, nghiêm khắc với bản thân, cũng nghiêm khắc với người khác.
"Nhưng mà..." Vinh Hi quận chúa đổi giọng, lo lắng nói: "Hắn quản ngươi nghiêm lắm, điểm này không tốt chút nào! Hôm nay ta đưa ngươi đi xem mắt lang quân, hắn sẽ không có ý kiến gì chứ? Ngươi về rồi hắn có phạt ngươi không?"
Nếu liên lụy A Mạo bị phạt, nàng ấy sẽ áy náy lắm.
Sở Ngọc Mạo trấn định nói: "Yên tâm, sẽ không đâu, ta chỉ là cùng ngươi ra ngoài xem mắt, lại không làm chuyện xấu, hắn phạt ta làm chi?"
Vinh Hi quận chúa đầu tiên là gật đầu, sau đó nhỏ giọng nói: "Nhỡ đâu hắn biết lúc trước ta bảo ngươi đi giúp ta xem mắt lang quân..."
Nói tới đây, nàng ấy hít một hơi khí lạnh, cuối cùng phản ứng lại, hành động này của mình không ổn.
Nàng ấy lại để vị hôn thê của Triệu Tuân đi giúp mình xem mắt lang quân? Triệu Tuân nếu biết việc này, còn không biết sẽ trả thù mình như thế nào, mình nhất định sẽ rất thảm!
Càng nghĩ Vinh Hi quận chúa càng hoảng, vội vàng hỏi: "A Mạo, ngươi không nói với hắn việc này chứ?"
"Chưa đâu." Sở Ngọc Mạo nói: "Lúc ấy nhiều việc, không lo được mà nói."