Chương 16

Cô gái bán hoa vẫn kiên trì muốn tặng, Sở Ngọc Mạo đưa tay nhận lấy, lấy từ trong hà bao ra một ít bạc vụn, xem như mua lại hoa của nàng ấy, ôn nhu nói: "Sau này nếu gặp chuyện như vậy thì đừng sợ, hãy sai người đến phủ Khang Định Công chúa, báo tin cho Như Ý cô nương bên cạnh Quận chúa."

Vinh Hi quận chúa nghịch roi ngựa, gật đầu nói: "Nghe theo A Mạo."

Như Ý bước ra, mỉm cười với cô gái bán hoa.

Chờ Vinh Hi quận chúa kéo Sở Ngọc Mạo rời đi, Thôi Doãn An tay cầm quyển sách, trong lòng dâng lên cảm giác mất mát.

Bá tánh xem náo nhiệt xung quanh cũng tốp năm tốp ba tản đi, mấy cô gái bán hoa vội vàng chạy tới, ôm lấy cô gái bị bắt nạt lúc nãy.

"A Khương, ngươi không sao thật là tốt quá."

"May mà có Quận chúa nương nương."

"Quận chúa nương nương là người tốt, ai đồn nàng xấu xa chứ? Rõ ràng nàng chẳng xấu chút nào, còn giúp chúng ta."

"Mấy kẻ nói xấu nàng nhất định là không có ý tốt!"

"..."

Mấy cô nương bán hoa nhao nhao bàn tán. Các nàng làm nghề này thường xuyên bị nam nhân thừa cơ chiếm tiện nghi, sờ tay sờ mặt là chuyện thường tình, vì muốn bán được hoa nên đành phải nhẫn nhịn.

Không ngờ hôm nay bán hoa bên hồ lại gặp đám hoàn khố du ngoạn, chúng muốn bắt A Khương lên thuyền, đến lúc đó ở trên thuyền sẽ xảy ra chuyện gì, ai cũng không dám đảm bảo.

May mắn Vinh Hi quận chúa ở gần đó, cầm roi ngựa lao tới quất tới tấp, nhìn thấy đám hoàn khố ngày thường cao cao tại thượng, coi rẻ đám tiện dân các nàng như cỏ rác giờ bị đánh bò lê bò lết, kêu la oai oái, trong lòng các nàng vô cùng hả hê.

Thôi Doãn An vẫn chưa đi, nghe được lời các nàng nói cũng cảm thấy Vinh Hi quận chúa không tệ hại như lời đồn đại bên ngoài, thậm chí còn là người trượng nghĩa.

Chỉ là người đời hiểu lầm nàng ấy quá nhiều.

Hắn bước tới, có chút ngại ngùng hỏi: "Mấy vị cô nương, các ngươi có biết vị cô nương đi cùng Quận chúa lúc nãy là ai không?"

Các cô nương bán hoa rất rành rẽ về các quý nhân trong kinh, liền đáp: "Nàng ấy là bạn thân của Quận chúa nương nương, là biểu cô nương của Nam Dương Vương phủ, nghe nói nàng và Quận chúa nương nương xưa nay như Tiêu không rời Mạnh..."

"Đúng rồi, nàng ấy còn là vị hôn thê của thế tử Nam Dương Vương."

Thôi Doãn An sững sờ, lẳng lặng nắm chặt quyển sách trong tay.

Sở Ngọc Mạo ôm lẵng hoa lên xe ngựa.

Trong giỏ có mấy loại hoa như cúc, mẫu đơn, ngọc lan, hải đường... Có loại không phải hoa đúng mùa mà là do hoa nông đặc biệt dùng nhà ấm trồng ra.

Triều đại này không phân biệt nam nữ đều có tập tục cài hoa, số lượng hoa nông trong kinh thành cũng nhiều, có người tay nghề xuất chúng thậm chí trồng được loại hoa thần tiên khiến người ta kinh ngạc, nghe nói là một loại hoa ngũ sắc trùng biện, đẹp đến lóa mắt, tựa như chỉ có ở chốn tiên sơn thần vực, được ban cho danh xưng hoa thần tiên.

Xe ngựa lộc cộc rời khỏi hồ Minh Nguyệt.

Sở Ngọc Mạo lấy từ trong giỏ ra một đóa mẫu đơn đang nở rộ, cài lên tóc Vinh Hi quận chúa, hoa mẫu đơn phấn bạch tôn lên vẻ ung dung đại khí của Vinh Hi quận chúa, vô cùng quý phái.

"Thật đẹp." Nàng khen ngợi.

Vinh Hi quận chúa cười hì hì, cũng lấy từ giỏ hoa ra một đóa hải đường cài lên tóc nàng.

Nàng ấy nâng khuôn mặt Sở Ngọc Mạo lên, cảm thán: "A Mạo mới đẹp này, bất kể hoa gì cũng xứng với ngươi, quả nhiên hoa tươi tôn lên người đẹp nhất."

Hai người khen nhau một hồi rồi cười rũ rượi.