Chương 15

Vinh Hi quận chúa hừ một tiếng, nữ hộ vệ bên cạnh liền thuật lại những việc đám người này đã làm, bên cạnh còn có nạn nhân là cô gái bán hoa cùng một số bá tánh làm chứng, ai đúng ai sai vừa nhìn là hiểu ngay.

Tiểu đội trưởng tuy biết Vinh Hi quận chúa đúng, nhưng thân phận của những công tử áo gấm bị nàng ấy đánh không thấp, cũng không phải người bọn họ có thể tùy tiện xử trí, liền nhìn về phía Triệu Tuân với ánh mắt khẩn cầu.

Nếu cấp trên gây áp lực, bọn họ nên bắt hay thả người?

"Xử lý theo luật lệ." Triệu Tuân lạnh lùng nói: "Nếu ai có ý kiến, bảo bọn họ tới tìm ta."

Có lời này của hắn, tiểu đội trưởng vui vẻ ra mặt, vội vàng sai người giải đám người này đi, trước tiên cứ nhốt vài ngày cho bọn họ nhớ đời.

Vui mừng không kém là Vinh Hi quận chúa, đã dám đánh thì nàng ấy chẳng sợ gì, nhưng bớt được chút phiền toái cũng tốt, ít nhất về nhà không lo bị mẫu thân càm ràm.

"Tuân biểu ca, huynh thật tốt!" Nàng ấy không keo kiệt lời khen ngợi, "Huynh yên tâm, ta sẽ đưa A Mạo về nhà an toàn, sẽ không dẫn nàng đi làm chuyện nguy hiểm đâu."

Triệu Tuân rõ ràng không tin nàng ấy, lại liếc nhìn Sở Ngọc Mạo, thấy nàng ấy ngoan ngoãn đứng đó, gió thu thổi bay áo choàng, làn váy khẽ bay, tựa như một cơn gió cũng có thể thổi nàng ấy đi mất, mang theo tư thái yếu đuối động lòng người.

Chỉ nhìn thoáng qua, hắn liền thu hồi ánh mắt, không nhìn nàng ấy nữa.

Triệu Tuân xoay người lên ngựa rời đi.

Đoàn người đến nhanh, đi cũng nhanh.

"Cô... cô nương..."

Một giọng nói có chút thấp thỏm vang lên, Vinh Hi quận chúa quay đầu lại, nhìn thấy một thiếu niên mười sáu mười bảy tuổi đứng bên cạnh, dung mạo tuấn tú, ngũ quan nhu hòa, tuy không có sự sắc bén như tuyết trên đỉnh núi giống Triệu Tuân, nhưng lại có khí chất trong sáng rạng rỡ của thiếu niên.

"Này, ngươi là ai?" Vinh Hi quận chúa không khách khí hỏi, "Có chuyện gì?"

Nghe câu này, Sở Ngọc Mạo và Như Ý cạn lời nhìn nàng ấy, đều ngại nhắc nhở nàng ấy rằng đây chính là Thôi lang quân mà hôm nay nàng ấy đến xem mắt, lại còn là người do chính nàng ấy chọn.

"Tại hạ họ Thôi, gia phụ là Lễ bộ Thị lang Thôi Đại Lễ." Thôi lang quân khách khí nói.

Vinh Hi quận chúa sực nhớ ra: "Ồ, ngươi chính là Thôi... Thôi gì ấy nhỉ?"

Thôi lang quân đáp: "Thôi Doãn An."

"À à, Thôi Doãn An, cái tên rất hay." Vinh Hi quận chúa khen một câu cho có lệ, sau đó thì không còn gì nữa.

Qua chuyện vừa rồi, Thôi Doãn An đã hiểu cô nương hôm nay xem mắt với mình là ai, không phải vị cô nương kiều hoa chiếu thủy kia, mà là vị đánh người này.

Tuy trước đó đã nghe nói về sự tích của Vinh Hi quận chúa, nhưng nghe danh không bằng gặp mặt, tận mắt chứng kiến mới thấy chấn động.

Hắn không khỏi nhìn về phía Sở Ngọc Mạo, thấy nàng lộ vẻ áy náy, trong lòng tuy có chút tiếc nuối nhưng vẫn khách khí mỉm cười đáp lại, tỏ vẻ không để ý.

Vinh Hi quận chúa nói: "Không có việc gì thì chúng ta đi trước, Thôi lang quân cứ tự nhiên."

Thôi Doãn An chắp tay thi lễ: "Mời Quận chúa."

Thấy Vinh Hi quận chúa sắp rời đi, cô gái bán hoa bên cạnh ôm lẵng hoa chạy tới, đưa giỏ hoa trong tay cho nàng ấy, cảm kích nói: "Quận chúa nương nương, vừa rồi đa tạ ngài, nếu không có ngài... Ta không có gì để báo đáp, xin ngài nhận lấy giỏ hoa này."

Vinh Hi quận chúa phất tay: "Không cần, đám kia toàn làm chuyện không phải của con người, ức hϊếp nam nữ, ta cũng chán ghét, nhìn thấy là muốn đánh."