Bên kia, Vinh Hi quận chúa cũng chú ý tới đoàn người vừa phi ngựa đến, nhận ra Triệu Tuân, nhưng nàng đang đánh người hăng say nên nhất thời không dừng được, sai nữ hộ vệ trói gô đám công tử áo gấm đang chạy trốn tán loạn lại.
Một đám công tử áo gấm bị đánh cho mặt mũi nở hoa, đầy vết roi, nhìn chật vật không chịu nổi.
Bọn họ bị trói gô, ngồi bệt dưới đất rêи ɾỉ, đau đớn vô cùng.
Khi nhận ra Triệu Tuân, bọn họ không khỏi kêu to: "Triệu thế tử, mau cứu chúng ta!"
"Chúng ta bị oan!"
"Cầu ngài cứu chúng ta!"
"Thật quá đáng, ta phải mách tổ phụ ta, cho dù là Quận chúa hoàng gia cũng không thể vô cớ đánh người!"
"..."
Vinh Hi quận chúa đạp một cước vào kẻ đang kêu gào hăng nhất, vung roi ngựa hừ lạnh: "Thiên Vương lão tử đến cũng vô dụng, Triệu Tuân hắn đến cũng chẳng nể mặt!"
Nói thì nói vậy, nhưng khi đi tới trước mặt Triệu Tuân, nàng ấy vẫn thu liễm vài phần kiêu ngạo.
Cũng không phải nàng ấy sợ Triệu Tuân... được rồi, nàng ấy quả thật sợ Triệu Tuân, sợ hắn nói một câu có thể khiến mẹ nàng ấy phạt mình ở nhà chép sách niệm kinh Phật, cấm túc nửa tháng không được ra ngoài, thật quá đáng sợ!
"Tuân biểu ca, không phải huynh đã rời kinh sao? Sao trở về nhanh như vậy?" Vinh Hi quận chúa nhanh mồm nhanh miệng hỏi, vẻ mặt không quá vui vẻ.
Hắn về nhanh như vậy, bảo nàng ấy làm sao rủ A Mạo đi chơi?
Triệu Tuân cau mày, hỏi: "Chuyện gì xảy ra?"
Vinh Hi quận chúa cầm roi ngựa trong tay, hừ nói: "Cô nương nhà người ta đang yên lành bán hoa ở đây, một đám súc sinh không học điều hay, lại giở trò không quy củ với nàng, ta nhìn không thuận mắt!"
Cô gái bán hoa bên cạnh ôm lẵng hoa, luống cuống nhìn bọn họ, nhìn kỹ có thể thấy một bên má in dấu tay hơi đỏ, không biết bị ai tát một cái.
Ánh mắt Triệu Tuân hơi lạnh xuống, nhìn về phía đám công tử áo gấm đang bị trói.
Đám hoàn khố đang kêu gào lập tức im bặt.
Triệu Tuân phất tay, bảo thị vệ phía sau đi gọi quan binh tuần tra tới, sau đó nhìn về phía Sở Ngọc Mạo, hỏi: "Khi nào muội hồi phủ? Ta cho người đưa muội về."
"Khoan đã!" Vinh Hi quận chúa kéo tay Sở Ngọc Mạo: "Ta và A Mạo còn muốn đi chơi, huynh cứ đi trước đi, không được mang A Mạo đi."
Nghe vậy, Triệu Tuân lạnh lùng nhìn nàng ấy, nàng ấy cũng trừng mắt lại không chút khách khí, bị đôi mắt đen lạnh lẽo kia nhìn chằm chằm, khó tránh khỏi có vài phần yếu thế, nhưng vẫn không hề lùi bước.
Triệu Tuân biết rõ tính tình Vinh Hi quận chúa, lười so đo với nàng ấy, bèn nhìn về phía Sở Ngọc Mạo.
Vinh Hi quận chúa cũng nhìn nàng.
Bị hai người nhìn chằm chằm không chớp mắt, Sở Ngọc Mạo tê cả da đầu, nhưng vẫn nói: "Tam biểu ca, thời gian còn sớm, muội về trễ một chút, Vinh Hi muội muội sẽ đưa muội về."
Nghe vậy, Triệu Tuân mím môi, đang định nói gì đó thì thấy quan binh tuần tra vội vàng chạy tới.
Tiểu đội trưởng dẫn đầu nhận ra ba người ở đây, trong lòng thầm kêu khổ.
Hôm nay thật là xui xẻo, sao lại gặp phải bọn họ? Biết sớm thế này thì đã đổi ca trực với đồng liêu, không đến bên này tuần tra làm gì.
Tiểu đội trưởng dẫn người tiến lên hành lễ: "Triệu thế tử, Quận chúa, Sở tiểu thư, thì ra các vị cũng ở đây, những người này là..."
Nhìn thấy đám công tử áo gấm bị trói gô, mặt đầy vết roi, lại nhận ra thân phận của vài người trong số đó, trong lòng hắn càng thêm khổ sở. Những kẻ này đều là nhân vật không thể đắc tội, không cần hỏi cũng biết, dám đánh bọn họ ra nông nỗi này cũng chỉ có Vinh Hi quận chúa, vũ khí trên tay nàng ấy còn chưa thu lại kia kìa.