Chương 13

Đến kinh thành lâu như vậy, hắn đã gặp qua không ít thế gia quý tử, không thiếu người tướng mạo tài hoa xuất chúng, nhưng đều kém xa vị trước mắt này, khi hắn xuất hiện, ngay cả ánh thu rực rỡ kia cũng vì đó mà thất sắc.

Lúc này, vị công tử trên lưng ngựa nhảy xuống, cử chỉ mang theo vài phần cương kình tiêu sái.

Hắn không nhìn Vinh Hi quận chúa đang đánh người bên kia mà đi thẳng về phía Sở Ngọc Mạo, thậm chí không liếc mắt nhìn Thôi lang quân đang đứng cạnh nàng lấy một cái.

Không biết tại sao, khi hắn đến gần, Thôi lang quân theo bản năng lùi lại.

Lùi mấy bước hắn mới phản ứng lại, trên mặt có chút ảo não, sao có thể lùi bước trước mặt giai nhân, điều này làm cho giai nhân nhìn hắn thế nào?

Đáng tiếc không đợi hắn làm gì nữa, một bàn tay đã ngăn hắn lại.

Thôi lang quân nhìn về phía người hầu vừa cản mình, là một thiếu niên có khuôn mặt trẻ con, nhìn rất dễ gần.

Thiếu niên mặt búng ra sữa này chính là tùy tùng đi theo vị lang quân kia, bên hông đeo lệnh bài có gia huy của Nam Dương Vương phủ.

Trong lúc nhất thời, hắn ngẩn ra, nháy mắt hiểu rõ thân phận của vị lang quân kia, chính là Nam Dương Vương thế tử Triệu Tuân.

Tuy đến kinh thành chưa lâu, nhưng đại danh của Nam Dương Vương thế tử Triệu Tuân đã như sấm bên tai, luôn có thể nghe được những chuyện liên quan đến hắn.

Bất luận là thân phận tôn quý, dung mạo xuất chúng, hay tài năng kinh bang tế thế trác tuyệt, cũng như việc được Thánh nhân và Thái tử tín trọng, đều khiến người ta không dám khinh thị.

-

Sở Ngọc Mạo nhìn nam nhân đang đi về phía mình, vóc dáng hắn rất cao, tuy chưa đến tuổi nhược quán nhưng khí thế lại rất đủ, rất ít người đứng trước mặt hắn mà không sợ hãi.

Mặc dù trong lòng đã gấp đến độ muốn bỏ chạy, nhưng trên mặt nàng vẫn rất trấn định, ngoan ngoãn tiến lên hành lễ, ngửa mặt nhìn hắn nói: "Tam biểu ca, huynh đã về rồi!"

Nếu biết hôm nay hắn trở về, nàng tuyệt đối sẽ không ra khỏi cửa.

Triệu Tuân "ừ" một tiếng, hỏi: "Muội ở chỗ này làm gì?"

Ánh mắt hắn lơ đãng rơi xuống làn váy của nàng, dưới gấu váy có thể nhìn thấy một mũi giày thêu đính hạt châu nhỏ, lúc nãy nàng duỗi chân ngáng người, cũng không biết chân có đau hay không.

Sở Ngọc Mạo ngoan ngoãn đáp: "Cùng Vinh Hi muội muội tới xem mắt lang quân."

Nàng rất ít khi nói dối trước mặt hắn, lúc này tự nhiên cũng sẽ không nói dối, hơn nữa chuyện cùng Vinh Hi quận chúa đi xem mắt cũng chẳng có gì phải giấu diếm, cho dù nàng không nói thì hắn cũng đoán được, dù sao những chuyện Khang Định Trưởng công chúa làm nửa năm qua, mọi người đều nhìn thấy cả.

Xem mắt lang quân?

Triệu Tuân rốt cuộc cũng ngước mắt nhìn về phía Vinh Hi quận chúa đang đuổi đánh người, sau đó ánh mắt lại rơi xuống trên người nàng, phảng phất như đang hỏi: Xem mắt kiểu này sao?

Đây là tới xem mắt hay là tới đánh nhau?

Hai gò má Sở Ngọc Mạo hơi ửng đỏ, cố biện giải: "Đây là ngoài ý muốn."

Sở Ngọc Mạo biết rõ, Vinh Hi quận chúa tuy kiêu căng nhưng không phải người không phân biệt thị phi, bình thường những kẻ có thể khiến nàng ấy tức giận đến mức động thủ đều là những kẻ làm chuyện chướng mắt, nàng ấy không phải loại người sẽ nhẫn nhịn.

Chắc hẳn đám công tử áo gấm này đã làm gì đó mới khiến nàng ấy nổi giận ra tay đánh người.