Chương 12

Người thông minh đều hiểu, khi xem mắt lang quân sẽ không để cô nương có dung mạo diễm lệ hơn mình đi cùng, tránh bị cướp mất danh tiếng.

Có lẽ hôm nay gió lớn, người đi dạo bên hồ không nhiều, chỉ có mấy cô gái bán hoa xách giỏ rao hàng dọc đường, tiếng rao thanh thúy truyền đến, cực kỳ êm tai.

Trong đình bên hồ chỉ có một thiếu niên ăn mặc kiểu thư sinh, đang ngồi ở đó đọc sách.

Sở Ngọc Mạo đi tới.

Phát giác có người đến gần, đối phương ngước mắt lên, khi nhìn thấy cô nương bước vào, thiếu niên lang quân lập tức mặt đỏ tới mang tai, luống cuống đứng dậy hành lễ.

Sở Ngọc Mạo cười nhạt, hoàn lễ với hắn, cử chỉ nhã nhặn, nhẹ nhàng ưu nhã, cực kỳ đẹp mắt.

Mặt thiếu niên lang quân càng đỏ hơn.

Sở Ngọc Mạo chỉ đến đi ngang qua sân khấu, cũng không nhìn đối phương nhiều, đang định rời đi thì đột nhiên nghe thấy một trận ồn ào, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy phía trước xuất hiện một đám người, cũng không biết đang làm gì, trực giác mách bảo có liên quan đến Vinh Hi quận chúa, nàng lập tức xách làn váy chạy tới.

Thiếu niên lang quân trong đình ngẩn ra, thấy nữ tử ban nãy còn nhã nhặn dịu dàng, kiều hoa chiếu thủy đột nhiên chạy nhanh như thỏ, theo bản năng liền đuổi theo.

Khi Sở Ngọc Mạo chạy tới, liền nhìn thấy Vinh Hi quận chúa tay cầm roi ngựa, đuổi theo mấy vị công tử áo gấm mà quất, mấy tên công tử kia bị nàng đánh cho chạy trối chết, miệng liên tục chửi bới.

Bên cạnh còn có một nữ tử bán hoa dung mạo thanh tú, vẻ mặt luống cuống ôm giỏ hoa.

Có một tên công tử áo gấm hoảng hốt chạy bừa về phía Sở Ngọc Mạo, Thôi lang quân ở phía sau thấy thế, vô thức muốn lao ra cản lại, nào ngờ Sở Ngọc Mạo lách người sang một bên, duỗi một chân ra.

"Bốp" một tiếng, tên công tử áo gấm kia ngã sấp xuống đất, kêu thảm thiết.

Bàn tay đang vươn ra của Thôi lang quân khựng lại giữa không trung, hắn trợn mắt há hốc mồm, khi chạm phải ánh mắt Sở Ngọc Mạo nhìn sang, liền đỏ mặt cúi đầu.

Cách đó không xa, một đoàn người cưỡi ngựa đi ngang qua, phát hiện động tĩnh bên này liền nhao nhao nhìn lại.

Dẫn đầu là một lang quân trẻ tuổi ngồi trên lưng tuấn mã màu đen, mặc một bộ cẩm bào màu xanh đậm, thắt lưng buộc đai da đen vàng, phác họa vòng eo thon gọn mạnh mẽ, khí thế thâm sâu như vực, khoác áo choàng đen, phong trần mệt mỏi trở về.

Khi ánh mắt hắn rơi vào trên người cô nương vừa duỗi chân ngáng người kia, đôi mắt đen hơi nheo lại.

Sở Ngọc Mạo đang nhìn Vinh Hi quận chúa đánh người, thấy nàng ấy không chịu thiệt nên cũng không vội.

Nghe thấy tiếng vó ngựa, nàng tưởng quan binh tuần tra đến, đang định tránh sang một bên thì nhìn thấy vị cẩm y lang quân dẫn đầu giục ngựa đi tới, trái tim nàng khẽ nhảy dựng, thầm kêu không ổn.

Thôi lang quân cũng nghe thấy tiếng vó ngựa, thấy đối phương khí thế hung hăng lao đến, không khỏi tiến lại gần Sở Ngọc Mạo, có chút lo lắng nàng sẽ bị dọa sợ.

Nhưng mà kỹ thuật cưỡi ngựa của đối phương rất tốt, tuy kẻ đến không có ý tốt, nhưng khi còn cách vài trượng đã dừng lại.

Chờ đối phương đến gần, hắn mới nhìn rõ dung mạo của kỵ sĩ trên lưng ngựa.

Đó là một công tử trẻ tuổi cực kỳ tuấn mỹ.

Tuổi tác hắn không lớn, dáng người cao ngất thon dài, độ tuổi giữa thiếu niên và thanh niên, đường nét khuôn mặt vừa có ý khí thiếu niên, lại vừa có sự thâm trầm của nam tử trưởng thành, có tướng kim ngọc, khí độ bất phàm. Dường như vừa đi xa trở về, tuy phong trần mệt mỏi nhưng không hề có vẻ chật vật, cũng khó che giấu cỗ khí thế khϊếp người trên thân hắn, đôi mắt đen hơi rũ xuống, khi nhìn vào ai liền khiến người đó có cảm giác như bị nhìn thấu, không dám nhìn thẳng vào hắn.

Hai mắt Thôi lang quân sáng lên, không khỏi thầm khen: "Hay cho một lang quân ngọc chất kim tướng, hồng hiên phượng lập!"