Vinh Hi Quận chúa trước tiên cho xe ngựa đến Ngọc Trân Lâu, hai người dùng bữa tại đó.
Lúc ăn cơm, Vinh Hi Quận chúa nói đến tình hình đối tượng hôm nay nàng ấy muốn xem mặt. Đối phương là người tỉnh Thanh Giang, nghe nói xuất thân vọng tộc Giang Nam, thư hương thế gia, cha và huynh trưởng đều làm quan tại triều. Mùa xuân năm nay hắn vào kinh, nhập học tại Hoằng Văn thư viện, làm người vô cùng cầu tiến, là thanh niên tài tuấn hiếm có.
"Tên gọi là gì?" Sở Ngọc Mạo hỏi.
"Hình như họ Hoắc, tên thì quên rồi." Vinh Hi Quận chúa không thèm để ý nói, nàng ấy đâu có để trong lòng.
Sở Ngọc Mạo "ừm" một tiếng, cũng không miễn cưỡng, cảm thấy Vinh Hi Quận chúa sống như vậy rất tốt, tùy tâm sở dục, là điều mà bao nhiêu cô nương thế gian này tha thiết ước mơ.
Dùng bữa xong, hai người đi về phía Minh Nguyệt Hồ.
Sở Ngọc Mạo ăn hơi no, đã quá trưa nên có chút buồn ngủ.
Đến nơi, Vinh Hi Quận chúa kéo nàng xuống xe, bảo người lấy một chiếc áo choàng màu thu hương tới khoác lên người Sở Ngọc Mạo, miệng nói: "Nhìn ngươi gầy yếu thế này, hôm nay gió lớn, đừng để bị lạnh."
Gió bên hồ quả thật rất lớn, gió thổi qua, cơn buồn ngủ của Sở Ngọc Mạo cũng tan biến.
Nàng cười nói: "Ta gầy yếu chỗ nào, ta gầy hay không, ngươi không biết sao?"
"Hết cách rồi, ngươi nhìn qua cứ như một cô nương Giang Nam yếu đuối gió thổi là bay, làm cho người ta nhịn không được muốn thương tiếc che chở." Vinh Hi Quận chúa đảo mắt, nảy ra ý tưởng, "Hay là đợi lát nữa, ngươi giúp ta đi xem mặt đi."
"Hả?" Sở Ngọc Mạo trợn tròn mắt, "Chuyện này không tốt lắm đâu?"
Vinh Hi Quận chúa cảm thấy chủ ý này rất hay, hai tay ôm lấy khuôn mặt Sở Ngọc Mạo: "Có gì không tốt? Nếu như nam nhân có thể kháng cự khuôn mặt này của ngươi, chứng minh đối phương là một bậc quân tử ngọc khiết cực kỳ nghị lực, phẩm hạnh đoan chính, ta sẽ xem trọng hắn hơn một chút, đến lúc đó ta tự mình đi xem cũng không muộn."
Trong lòng Vinh Hi Quận chúa, không có cô nương nào đẹp hơn Sở Ngọc Mạo.
Nam nhân đều là kẻ háo sắc, không có ai không mê cái đẹp. Một cô nương xinh đẹp như Sở Ngọc Mạo, đừng nói nam nhân, ngay cả nữ nhân cũng khó lòng kháng cự, đây là kinh nghiệm đúc kết của nàng.
Sở Ngọc Mạo nghe vậy, thầm nghĩ Nam Dương Vương Thế tử Triệu Nhương đối với gương mặt này của nàng xưa nay đều thờ ơ.
Nhưng Vinh Hi Quận chúa là tỷ muội tốt, nàng tự nhiên sẽ không cự tuyệt yêu cầu của đối phương, cho dù nghe qua có vẻ như là hồ nháo.
-
Đêm qua tuy trời mưa nhưng hôm nay thời tiết tốt ngoài ý muốn, trời thu mát mẻ, gió nhẹ thổi tới, hồ nước sóng biếc dập dờn, chim nước vỗ cánh bay lên.
Sở Ngọc Mạo mang theo nha hoàn Như Ý đi về phía đình nghỉ mát bên hồ cách đó không xa.
Như Ý thấp giọng nói: "Thôi lang quân đang ở trong đình, Sở cô nương đi qua, chỉ cần nhìn một cái là được, không cần làm gì cả."
Như Ý là nha hoàn thân cận của Vinh Hi quận chúa, lại biết chút công phu quyền cước, người nhìn gầy yếu nhưng khí lực lại cực lớn.
So với chủ tử vốn vô tâm với những chuyện này, nàng ấy lại là người vô cùng tận tụy, nhỏ giọng bẩm báo tình hình của Thôi lang quân cho Sở Ngọc Mạo, để nàng nắm rõ đôi chút.
Sở Ngọc Mạo "a" một tiếng, cười nói: "Những chuyện này ngươi nên nói với Vinh Hi muội muội."
"Đã bẩm báo, nhưng quận chúa nghe tai này lọt tai kia." Như Ý bất đắc dĩ nói: "Sở cô nương cũng biết, tâm tư quận chúa không đặt ở chuyện này." Hôm nay đến xem mắt, chẳng qua là lấy lệ với công chúa, nếu không cũng sẽ chẳng tìm Sở Ngọc Mạo đi cùng mình.
Quận chúa nhà các nàng tuy cũng là cô nương xinh đẹp kiều mị, nhưng không hề nghi ngờ, dung mạo Sở Ngọc Mạo càng thêm xuất sắc, cực ít nam nhân có thể kháng cự được tuyệt sắc giai nhân như vậy, ánh mắt sẽ luôn bất giác dừng lại trên người nàng.