Quả nhiên, Ninh ma ma vừa mở lời đã tuyên phạt Nhị phòng: cắt bổng lộc tháng của Nhị phòng trong ba tháng, đồng thời không cho phép người của Nhị phòng ra khỏi cửa, cấm túc ba tháng.
Nhị phu nhân tức thì sững sờ tại chỗ, lắp bắp hỏi: “Đây... đây là nguyên văn lời của mẫu thân sao?”
Ninh ma ma gật đầu: “Nếu Nhị phu nhân có bất kỳ thắc mắc nào, có thể đến Bích Ba Trai để tìm lão thái thái.”
Người khơi mào chuyện hôm nay chính là bà ta, cho nên dù có lá gan đến đó thì cũng chẳng còn mặt mũi nào.
Thật không ngờ, mất toi hơn trăm lạng bạc đã đành, lại còn bị cắt thêm ba tháng bổng lộc. Cứ khấu trừ bên này, cắt xén bên kia, trong tay chẳng còn một xu. Tình cảnh này đừng nói đến chuyện lo lót cho người trong nha môn, ngay cả cửa cũng không ra được, thì làm sao mà cứu vớt nổi thằng con trời đánh của bà ta đây?
Thôi thị nhìn bộ dạng cuống lên như gà mắc tóc của Nhị phu nhân, không nhịn được mà muốn bật cười. Thế nhưng, cơn hả hê còn chưa kịp trọn vẹn đã vội nghẹn lại, bởi vì lão thái thái cũng phạt bà ta cấm túc và cắt bổng lộc tháng để tĩnh tâm suy ngẫm lỗi lầm.
Tuy rằng chỉ có một tháng, ít hơn so với Nhị phu nhân, nhưng suy cho cùng cũng chỉ là kẻ tám lạng với người nửa cân, có khác gì nhau đâu?
Sắc mặt Thôi thị thoáng chốc lại trở nên khó coi.
Vốn dĩ Nhị phu nhân đang vô cùng ấm ức và đau lòng, nhưng vừa thấy Thôi thị cũng bị phạt, trong lòng liền cảm thấy dễ chịu hơn đôi chút.
Sau khi truyền xong lời, Ninh ma ma vẫn chưa rời đi.
Bà quay sang Nhị phu nhân rồi nói tiếp: “Lão thái thái có lời nhắn, nếu Nhị phu nhân muốn tra sổ sách của Thiếu phu nhân, cứ việc đến trướng phòng tìm quản sự, lấy sổ sách mang đến Bích Ba Trai. Lão phu nhân sẽ mời các vị tộc lão Dụ gia đến, đích thân cùng người đối chiếu sổ sách, để xem xem Thiếu phu nhân đã tham ô bao nhiêu tiền bạc, vào những khoản nào, như vậy cũng có người làm chứng.”
Còn mời cả các vị tộc lão Dụ gia nữa ư? Nhị phu nhân ngượng chín cả mặt, lúng túng nói: “Mẫu thân nói đùa rồi, chỉ là chuyện đùa giỡn trong nhà thôi, tất cả chỉ là hiểu lầm, sao dám kinh động đến mẫu thân và các vị tộc lão chứ?”
Thật ra, bà ta cũng chỉ vì muốn cứu con trai mà “quáng làm liều”, cái bẫy giăng ra không hề chu toàn, không ngờ Dụ Lẫm lại về nhà, mà lão thái thái còn đích thân ra mặt.
Ai mà dám đứng trước mặt người của Bích Ba Trai nói sổ sách của Phương Ấu Miên có vấn đề chứ? Mấy năm nay sổ sách của nàng đều có Ninh ma ma giúp đỡ, đã qua được mắt của Ninh ma ma, thì chẳng phải cũng đã qua mắt lão thái thái rồi sao? Ninh ma ma chính là tâm phúc của lão thái thái kia mà.
Bà ta chỉ muốn tranh thủ lúc Ninh ma ma về Bích Ba Trai hầu hạ để kiếm chuyện, chứ nếu thật sự lật lại chuyện cũ, thì có thể bới ra được chuyện gì chứ?
Ninh ma ma mỉm cười: “Lời của lão thái thái, lão nô đã truyền đạt xong. Không biết hai vị phu nhân có dị nghị gì không ạ?”
Sắc mặt của Nhị phu nhân và Thôi thị đều tái mét, giọng nói yếu ớt, trước sau nói: “Mẫu thân đã có lời, chúng ta tự nhiên không có dị nghị gì.”
Ninh ma ma lại nhìn sang Nhị lão gia: “Lão thái thái cũng có lời nhắn cho đại nhân, sau khi chuyện ở đây xong xuôi, mời đại nhân qua Bích Ba Trai một chuyến.”
Nhị lão gia không khỏi mặt mày tiu nghỉu, trong lòng hoảng hốt: “Không biết... Mẫu thân tìm ta có chuyện gì?”
“Lão thái thái không nói rõ, chỉ bảo là chuyện liên quan đến Bỉnh công tử, mời đại nhân qua đó để bàn bạc chi tiết.”
Nhị lão gia cười gượng: “Vâng, vâng, đã làm phiền mẫu thân phải lo lắng rồi...” Cảm thấy không thể ở lại mất mặt thêm nữa, Nhị phòng liền kéo lấy phu nhân của mình, dẫn theo đám người hầu lủi thủi rời khỏi sảnh đường của chi trưởng.
Khung cảnh ngay lập tức trở nên trống trải.
Dụ Lẫm giơ tay ra hiệu cho tiên sinh trướng phòng và các quản sự mang sổ sách của Nhị phòng lui xuống. Kế đó, hắn lại sai Thiên Lĩnh gói ghém lại tay nải cho Phương Ấu Miên, tất cả ngân phiếu đều được cất vào trong. Chỉ có vài món bánh ngọt đặc sản Doanh Kinh bị vỡ nát là được nhặt ra riêng, sau đó giao lại cho Văn Ca.
Gã phu xe cũng được cởi trói và được tùy tùng của hắn đưa ra ngoài tử tế.
Bây giờ, trong sảnh đường thật sự chỉ còn lại người của chi trưởng.
Dụ Sơ vốn tưởng mình đã may mắn thoát được một kiếp, vừa mới ló đầu ra từ sau lưng Thôi thị, liền đối diện ngay với ánh mắt lạnh nhạt của Dụ Lẫm.
Sự lạnh lẽo trong mắt huynh trưởng không hề giảm bớt, nàng ta biết ngay, hình phạt hôm nay vẫn không thể tránh được.
Dụ Lẫm cất lời: “Dụ Sơ, phạt mười thước, chép năm mươi lần “Nữ Tắc” và “Nữ Huấn”.”
Mười thước! Đánh thước giới chưa đủ, còn phải chép sách.
Đến lúc đó, tay nàng ta chắc chắn sẽ sưng đỏ đến không ra hình dạng, nếu chữ viết nguệch ngoạc còn phải chép lại, đây rõ ràng là cố tình hành hạ người khác mà.