Chương 38

Công việc ở Hình bộ kéo dài mấy ngày liền khiến Dụ Lẫm không thể dứt ra được. Vụ của Lưu Ứng đã mở ra một đột phá, đương nhiên phải nhân lúc còn nóng mà đẩy nhanh tiến độ, không thể cho đối thủ có cơ hội thở dốc. Ban ngày Dụ Lẫm vừa phải theo hầu Thái tử, vừa phải quán xuyến cả việc ở Hình bộ lẫn quân vụ. Gian tế tuy đã bị loại trừ, nhưng quân số trong doanh trại đông đảo, khó đảm bảo đã hoàn toàn trong sạch.

Nào ngờ, không điều tra thì thôi, vừa điều tra lại phát hiện ra một vụ án tham ô nhận hối lộ, xảy ra ngay trong Nội các. Vì vụ việc đã từ ba năm trước nên manh mối không còn liền mạch, cần phải lật lại hồ sơ, tìm kiếm từng chút một.

Dụ Lẫm không về, Ngọc Đường Các chỉ còn lại một mình Phương Ấu Miên. Ngoài việc phải đến thỉnh an Thôi thị, thỉnh thoảng phải chịu đựng sắc mặt của mẹ chồng và tiểu cô, nghe vài lời châm chọc, mỉa mai, thì cuộc sống của nàng cũng xem như rất tự tại.

Chỉ có điều, chuyện của người phu xe vẫn chưa có tăm hơi, khiến lòng nàng có chút rối bời. Mấy ngày nay, nhị phòng lại yên ắng lạ thường, không hề đến tìm nàng gây sự nữa.

Văn Ca đã đi tìm người phu xe mấy ngày rồi. Sáng nay sau bữa điểm tâm, Phương Ấu Miên lại sai àng ấy ra ngoài, nhưng đợi mãi vẫn không thấy quay về. Đang lúc chờ đợi rất lâu, thì Thu Linh lại tìm đến, báo rằng Thôi thị đang ở Tịnh Cốc Đình, bảo nàng mau qua đó một chuyến.

Mới sáng nay vừa thỉnh an xong, mà Thu Linh đã đến vội vã như vậy, không biết Thôi thị có chuyện gì?

Mải suy nghĩ, nàng nhất thời không để ý đường, lại bị một tiểu nha hoàn đang bưng dược thiện va phải. Phương Ấu Miên lách người khá nhanh, nên cũng may là không làm bẩn y phục.

Chỉ là tiểu nha hoàn kia sợ đến mức mặt mày tái mét. Nàng bèn ôn tồn bảo nàng ấy đứng dậy. Khi biết đó là dược thiện mang đến Tịnh Cốc Đình cho cha chồng, mà Văn Ca lại không có ở đây, nàng liền bảo tiểu nha hoàn kia đến chính sảnh báo một tiếng trước, còn mình thì đích thân đi theo một chuyến. Nàng dặn dò các đầu bếp làm lại một phần dược thiện khác, rồi lại hỏi thăm sức khỏe của Dụ tướng quân, đồng thời căn dặn hạ nhân phải chăm sóc cho cẩn thận.

Đến khi nàng tới chính sảnh, thì phát hiện không chỉ có Thôi thị, mà Dụ Sơ cũng ở đó, người của nhị phòng gần như đã đến đông đủ, từ chú thím cho đến chị em dâu của nàng, tất cả đều ngồi kín cả chính sảnh của Tịnh Cốc Đình.

Thấy cảnh này, trong lòng Phương Ấu Miên dấy lên một dự cảm không lành.

Ngoài mặt không biểu lộ điều gì, nàng chỉ lẳng lặng quan sát tình hình rồi tiến lên hành lễ với các bậc trưởng bối.

Thôi thị ngồi ở ghế chủ vị, sắc mặt vô cùng khó coi. Tiểu nha hoàn mà Phương Ấu Miên sai đến báo tin trước đó dường như đã bị tát một cái, đang vừa ôm mặt vừa quỳ ở một bên. Bầu không khí vừa ồn ào lại vừa căng thẳng.

Nàng bình thản hỏi: “Không biết mẹ chồng gọi con dâu đến đây có việc gì căn dặn ạ?”

Thôi thị chẳng nói chẳng rằng, cứ thế phủ đầu mắng nhiếc một trận: “Cô còn mặt mũi để hỏi à? Cô không biết mình đã làm ra chuyện tốt gì sao? Thật là làm mất hết mặt mũi của chi trưởng chúng ta.”

“Con dâu không biết ạ.”

Thôi thị bắt nàng quỳ xuống. Phương Ấu Miên sững người một chút, đang định làm theo thì một di nương của nhị phòng ở bên cạnh liền bước tới đỡ nàng.

“Ấy da, Đại phu nhân, có chuyện gì thì cứ từ từ nói với vợ của Lẫm nhi chứ, lời còn chưa nói rõ ràng đã bắt người ta vừa mắng vừa quỳ, lỡ truyền ra ngoài cũng không hay ho gì, phải không ạ?”

Thôi thị mất mặt, bèn trừng mắt nhìn di nương của nhị phòng một cái. Nhị phu nhân liền quát người của mình lui về, bảo rằng phận làm thϊếp, chủ nhà nói chuyện thì đừng có xen mồm vào.

“Vợ của Lẫm nhi, có phải nhà con đã xảy ra chuyện gì khó khăn không?” Sau đó, nhị phu nhân lại ra vẻ người tốt, làm như chưa từng có chuyện tìm nàng gây sự trước đó, mà lên giọng trưởng bối ân cần hỏi han.

“Nếu thật sự có khó khăn gì, thì phải nói với nhà chúng ta chứ, cớ sao lại tham lam của nhà, tuồn bạc ra ngoài như vậy?”

Phương Ấu Miên mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, quả nhiên là uy hϊếp nàng không thành nên đã chạy đến mách lẻo với Thôi thị, người mẹ chồng đường đường chính chính của nàng đây mà.

Đối mặt với nhị phu nhân, Phương Ấu Miên vẫn chỉ đáp một câu: “Con dâu không hiểu ý của thẩm thẩm.”

Nhị phu nhân quay lưng đi, cười lạnh một tiếng, rồi ném cho nàng một ánh mắt kiểu "chưa thấy quan tài chưa đổ lệ".

“Người đâu, dẫn người vào đây!”

Gia đinh bên ngoài liền áp giải Văn Ca và người phu xe mà nàng ấy tìm được vào, bắt họ quỳ xuống. Sau đó, họ ném một cái bọc lớn xuống giữa sảnh đường, đồ đạc bên trong vương vãi ra khắp nơi. Phương Ấu Miên chỉ có thể trơ mắt nhìn những món đồ mà nàng đã cất công chuẩn bị để gửi về nhà bị phơi bày ra trước mắt mọi người.

Trong số đó có không ít ngân phiếu, nhiều hơn hẳn số tiền mà nàng đã bỏ vào trước đó. Xem ra, nhị phòng đã bỏ thêm vào không ít, quyết tâm dùng chứng cứ này để buộc tội chết nàng.

“Nhân chứng vật chứng đều đã bày ra đây rồi, ngươi còn gì để nói nữa không?” Nhị phu nhân đắc ý hỏi.

Dụ Sơ xem kịch vui còn không quên chen vào đổ thêm dầu vào lửa: “Thảo nào tiệc của huynh trưởng lại tổ chức sơ sài như vậy, hóa ra là vì trong nhà có kẻ trộm, hết tiền rồi à.”

Phương Ấu Miên im lặng, nhìn những ánh mắt chế giễu, khinh miệt, cười cợt của những người trong sảnh đường đang đổ dồn về phía mình, nàng khẽ thở dài một hơi, vừa định mở miệng giải thích.

Thì Thôi thị ngồi ở trên đột nhiên đặt mạnh chén trà xuống bàn.

Rồi lại tiếp tục chửi mắng: “Chi trưởng chúng ta sao lại có thứ ăn cây táo rào cây sung, chỉ biết làm mất mặt xấu hổ như mày chứ.”

“Cũng không cần phải nói thêm gì nữa, hôm nay ta nhất định sẽ bắt Lẫm nhi phải bỏ cô!”