Chương 31: Kiểm quà

Phương Ấu Miên chỉ cười. Để lấy lòng Dụ gia, các thế gia quả thực đã tốn không ít tâm tư. Nhưng dù có quý giá đến đâu thì có gì hay ho chứ, lễ nghĩa là phải có qua có lại, sau này đều phải đáp lễ. Nếu không đáp lễ nổi, sớm muộn gì cũng sẽ bị người ta chê cười.

Còn lễ vật trong cung thì không gọi là lễ, mà gọi là ban thưởng của hoàng gia.

Nhận lễ đáp lễ cũng là một công việc mệt mỏi, mà lề lối trong đó lại vô cùng phức tạp.

"Bên trái đã sắp xếp xong rồi, cẩn thận cất vào kho, người cầm đèn phải chọn cái sáng hơn để soi đường, đi đứng cũng phải cẩn thận một chút." Phương Ấu Miên kiểm kê lại một lượt, dặn dò.

Mang đi một nửa, bàn án trống đi không ít, nàng cũng không cần phải khép nép khuỷu tay khi viết chữ nữa, cho nên thoải mái hơn rất nhiều.

Nói rồi nói, Văn Ca không nhịn được, lại bắt đầu ca cẩm.

"Nếu nói hôm nay chuyện gì nổi bật nhất, thì phải là vị tiểu thư Chúc gia kia. Rõ ràng lễ vật của Chúc gia đã tặng rồi, nàng ta còn cứ nhất quyết phải rùm beng tặng thêm phần của riêng mình. Một cô nương chưa xuất giá lại đi tặng y phục cho một công tử đã có gia thất, nàng ta cũng không nghĩ xem có thỏa đáng hay không? Mấy cô nương ở các phòng khác là tiểu muội ruột của đại nhân, cũng không ai quá đáng như nàng ta..."

Văn Ca sau đó biết được chuyện xảy ra ở cửa, thật sự là tức không chịu nổi.

"Còn bộ y phục bên dưới nữa, sớm không lấy ra, muộn không lấy ra, lại cứ trưng ra trước mặt bao nhiêu người. Đây đâu phải là tặng quần áo, rõ ràng là đang vả mặt ngài mà!"

Nàng ấy bất bình thay cho Phương Ấu Miên, càng nói càng hăng, giọng nhất thời cao lên không kìm lại được.

Ai ngờ lại đúng lúc đυ.ng phải Dụ Lẫm sải bước dài đi vào trong phòng.

"..."

Nghe thấy động tĩnh hành lễ vấn an ở bên cạnh, Phương Ấu Miên nhìn qua, Văn Ca sợ đến không nhẹ, cứng cả cổ rụt người lại.

Nam nhân vẫn mặc bộ y bào màu tím sẫm ban ngày, gương mặt lạnh như ngọc, cũng không biết có phải là do nghe thấy lời của Văn Ca hay không.

Phương Ấu Miên đứng dậy đón: "Phu quân về rồi."

"Tịnh phòng đã chuẩn bị sẵn nước nóng và y phục, phu quân có thể đi tắm trước."

Đối diện với lời nói ân cần chu đáo của nàng, Dụ Lẫm nhìn nàng một lúc lâu mới khẽ "ừm" một tiếng.

Hắn thu lại ánh mắt, liếc qua chiếc bàn án chất đầy lễ vật, không nói gì thêm.

Phương Ấu Miên sai hai tiểu nha hoàn đi theo, đợi bên ngoài tịnh thất nghe dặn dò, sau đó mới thở phào một hơi, tập trung nhanh chóng kiểm kê lễ vật vào sổ.

Có chuyện vừa rồi, Văn Ca cũng không dám nói nhiều nữa, chỉ cẩn thận mím môi làm việc. Chủ tớ hai người cùng các nha hoàn tranh thủ thời gian, cuối cùng cũng đã sắp xếp xong xuôi trước khi Dụ Lẫm tắm xong đi ra.

Nam nhân khoác một chiếc áo ngoài, đôi mày thanh tú như một khối ngọc quý đã được mài giũa.

Hắn dường như định đi thẳng về phòng ngủ phụ, Phương Ấu Miên gọi hắn lại: "Phu quân."

Dụ Lẫm nhìn qua, tưởng nàng có chuyện gì, đoán rằng có lẽ là muốn biện giải cho lời nói của tỳ nữ thân cận ban nãy.

Chưa kịp mở miệng, đã thấy Phương thị đi đến trước bàn trang điểm của mình, kéo ngăn tủ gỗ hoàng dương nhiều tầng ra, lấy một vật gì đó từ bên trong.

Khi nàng nghiêng người, vạt tay áo vốn được xắn lên để tiện cầm bút chấm mực đã tuột xuống, che đi cổ tay trắng nõn gầy guộc không một món trang sức nào của nàng.

Phương Ấu Miên nhanh chóng quay lại, cầm một chiếc hộp gấm nhỏ đến trước mặt hắn.

Vật trong tay nàng rất nhỏ, thứ có thể đựng trong này chắc chắn là một món đồ nhỏ, vậy đây là cái gì?

Rất nhanh, Dụ Lẫm đã biết đáp án.

Phương thị đến đứng trước mặt hắn, cách khoảng hai bước chân, gần như giống hệt lúc ban nãy.

"Phu quân khải hoàn trở về, ta cũng không có vật gì quý giá để tặng phu quân tỏ lòng chúc mừng."

Nàng vừa nói vừa mở chiếc hộp gấm nhỏ: "Bèn tự tay làm một chiếc túi thơm, bên trong có bỏ một ít hương liệu..."

Lời của nàng chưa nói hết, nhưng cũng không nói thêm nữa, chỉ đưa lễ vật của mình qua.

Chiếc túi thơm lặng lẽ nằm trong hộp gấm nhỏ, được làm từ vải màu xanh lam, bề mặt thêu hoa văn mây lành, giản dị mà không kém phần tinh xảo.

Đây là do Phương thị tự tay làm.

"..."

Hóa ra nàng cũng đã chuẩn bị quà mừng cho hắn, chứ không hề quên.