Chương 30: Không quan tâm

Lời này vừa thốt ra, mọi người đều nhớ lại chuyện mấy hôm trước Dụ Lẫm không dùng bữa tối, đi đến Chúc gia đến trời tối mịt vẫn chưa về.

Dường như ngày hôm đó cuối cùng hắn cũng đã về, nhưng trời đã rất khuya rồi.

Phương Ấu Miên nhận ra có người đang nhìn về phía mình. Nàng vẫn im lặng như thường lệ, cụp hàng mi xuống che đi đôi mắt, không nói một lời.

Dụ Lẫm đương nhiên cũng nhận ra, lời này vừa thốt ra, những người bên cạnh đều đang cố ý hoặc vô tình nhìn về phía Phương thị.

Đủ loại ánh mắt kỳ lạ: thương hại, chế giễu, coi thường, khinh miệt, tò mò...

Đôi mày vốn đã nhíu chặt của hắn càng chau lại sâu hơn. Người bên cạnh không hiểu ý, còn tưởng rằng hắn nhìn Phương Ấu Miên như vậy là vì không thích.

Thôi thị là người đầu tiên lên tiếng. Bà cảm thấy Phương Ấu Miên làm mất mặt, hễ có nàng ở đâu là bà lại mất thể diện, chẳng được chút lợi ích nào. Bà nén vẻ mất kiên nhẫn, gắt gỏng với nàng: “Vừa rồi mẫu thân gọi con qua nói chuyện, con đừng có đứng ngây ra ở đây nữa.”

Nàng nhún người hành lễ, làm đủ lễ tiết, không hề tỏ ra khó xử vì sự lạnh nhạt của Thôi thị hay ánh mắt coi thường của mọi người, mà thản nhiên tự tại, không kiêu ngạo cũng chẳng tự ti dẫn theo tiểu nha hoàn rời đi.

Dáng vẻ dịu dàng thanh thoát ấy, tựa như một làn gió mát, khiến người ta nhìn bóng lưng nàng xa dần chỉ cảm nhận được một làn gió trong lành và ấm áp.

Nàng lúc nào cũng lặng lẽ như vậy, dường như mọi phiền muộn, hỗn loạn đều không liên quan đến nàng. Người khác nhìn thế nào, nói những gì, nàng cũng không để trong lòng.

“...”

Kể cả vị phu quân này của nàng.

Bóng dáng Phương Ấu Miên khuất sau góc sảnh đường nơi đặt những bó tường vi, Dụ Lẫm mới thu hồi ánh mắt.

Sau khi Phương thị rời đi, mọi người lại khôi phục không khí náo nhiệt. Thôi thị và Dụ Sơ mời người Chúc gia đến noãn các ngồi, ăn bánh ngọt và hoa quả, uống trà hoa và rượu ngon, vui vẻ nói chuyện, không khí vô cùng hòa hợp, vui vẻ.

Dụ Lẫm ít nói, cho dù trong lời nói của mọi người luôn cố ý hoặc vô tình xoay quanh hắn, hắn cũng chỉ thỉnh thoảng đáp lại vài câu nhàn nhạt, không chủ động hỏi hay nói gì.

Chỉ vì cái cảm giác kỳ lạ cứ vương vấn mãi trong lòng, hồi lâu không tan đi.

Những bàn tiệc này đều do Phương thị chuẩn bị, nhưng nàng lại không có ở đây. Đến lúc dùng bữa cũng không thấy qua, có lẽ là đang ở chỗ của tổ mẫu, hoặc đã đi nơi khác, tóm lại là sau đó không còn thấy nàng đâu nữa.

Lão thái thái tìm Phương Ấu Miên cũng không có chuyện gì. Lúc Phương Ấu Miên qua đó, bà cụ đang cùng các lão thái thái của các thế gia khác trò chuyện ở hậu sảnh, phần lớn là nói về những chuyện cũ thời còn ở khuê phòng. Một tấm bình phong nhỏ ngăn cách phía sau, có các đào kép ôm đàn tỳ bà hát những khúc hát nhỏ, hòa cùng tiếng nước chảy róc rách từ hòn non bộ trong sảnh, nghe trong trẻo êm tai.

Bên cạnh mấy vị lão thái thái đều có vài nàng dâu trẻ và các cô nương làm bạn. Có lẽ lão thái thái cảm thấy dưới gối cô quạnh, các cô nương trong mấy phòng đều đã hẹn bạn bè đi chơi, không tìm được ai, nên mới gọi Phương Ấu Miên đến, để không bị lép vế trước mặt các lão thái thái khác.

Nửa ngày còn lại, Phương Ấu Miên đều ở bên cạnh lão thái thái. Bên ngoài đã có Ninh ma ma dẫn người của Bích Ba Trai trông coi, không cần phải nhìn sắc mặt ai, nàng được một buổi nhàn rỗi hiếm thấy.

Bữa tiệc này kết thúc một cách bình ổn và suôn sẻ. Nếu nói có tình huống đột xuất nào, thì đó là lúc Phương Ấu Miên đang ở hậu sảnh, Ninh ma ma đến bên tai lão thái thái bẩm báo, nói là có người trong cung đến tặng quà mừng, Thôi thị đang tiếp đãi. Ngoài ra, Đông Cung Thái tử cũng cho người gửi quà đến, bên Ninh Vương cũng có.

Người của cả ba bên đều không ở lại quá lâu, sau khi tặng quà và nói vài lời tốt lành thì liền rời đi.

Lão thái thái dặn dò phải cung kính tiễn họ ra ngoài, đừng quên đáp lễ.

Đêm xuống, trong Ngọc Đường Các.

Sau khi chỉnh trang xong xuôi, Phương Ấu Miên lại như thường lệ cùng các tiểu nha hoàn sắp xếp quà mừng, ghi chép vào sổ sách để nhập kho.

Văn Ca vừa xem vừa kinh ngạc, nói những món quà mừng này quả thực quý giá và hiếm thấy, chỉ nhìn qua là biết đã tốn không ít tâm tư, có những thứ, nàng ấy còn chưa từng thấy bao giờ.

Đặc biệt là những món quà từ trong cung gửi tới, đều tốt hơn những món khác. Quà của Thái tử còn là cống phẩm, dù có tìm khắp cả Doanh Kinh này cũng không thể tìm được đâu.