Chương 28: Tranh thủ gửi đồ

Lúc này, Phương Ấu Miên đang ở sảnh phía tây tiếp chuyện với khách khứa.

Vốn dĩ nàng đang đi kiểm tra khắp nơi, xem các tiểu nha hoàn bên dưới có lừa trên dối dưới, miệng nói thì hay mà tay làm thì cẩu thả hay không. Dù sao đây cũng là bữa tiệc đầu tiên nàng tự mình đứng ra tổ chức sau khi tiếp quản việc nhà, cũng là tiệc tẩy trần cho Dụ Lẫm sau khi trở về, biết bao nhiêu cặp mắt đang nhìn vào, khó tránh khỏi sai sót.

Chẳng cần Thôi thị sáng sớm đã phái Thu Linh đến ra oai chỉ trỏ, Phương Ấu Miên cũng biết rằng dù giao việc cho người khác cũng không thể để cấp dưới lơ là, dù sao người hầu có tài giỏi đến đâu cũng cần phải giám sát thường xuyên.

Sau khi đi một vòng, thấy không có gì thiếu sót hay không ổn, nàng mới thở phào nhẹ nhõm, yên tâm ngồi xuống uống một chén trà, thì đã bị một vị phu nhân vừa tới kéo lại ngồi nói chuyện phiếm.

Phương Ấu Miên đặc biệt không thích những dịp xã giao phải khéo léo lấy lòng, so bì lẫn nhau thế này, chỉ có thể treo nụ cười hiền lành khiêm tốn trên mặt để đối phó cho chu toàn.

Lúc mới gả vào Dụ gia, mọi người đều tò mò về nàng, có lẽ muốn biết nàng đã dùng thủ đoạn gì để lọt vào mắt xanh của lão thái thái Dụ gia, được chọn làm con dâu đích tôn cho Dụ Lẫm, gả vào chưa bao lâu đã được giao cho chìa khóa quản gia. Họ kéo Phương Ấu Miên lại gần để hỏi đông hỏi tây.

Sau vài lần tiếp xúc, họ phát hiện nàng là một người buồn tẻ, ngoài gương mặt ra thì rất ngốc nghếch, chẳng có gì nổi bật, chẳng qua chỉ là quạ đen đậu cành cao, gặp may mắn bất ngờ. Ở Dụ gia, nàng giống như một bà quản gia già chiếm cái danh chủ tử, không được Dụ gia, đặc biệt là mẹ chồng Thôi thị yêu thích, quanh năm bị sai tới bảo đi, nên dần dần cũng bị lạnh nhạt.

Bây giờ vì Dụ Lẫm đã về, những vị phu nhân muốn dò la chuyện nội bộ Dụ gia, nịnh bợ kết thân, lại không muốn trực tiếp nói chuyện với Thôi thị, tự nhiên sẽ tìm đến Phương Ấu Miên, bởi vì trông nàng không lanh lợi, tính tình lại mềm yếu nhút nhát, dễ đối phó, muốn từ chỗ nàng để tìm kẽ hở.

Quả nhiên, Phương Ấu Miên vừa ngồi xuống, các vị phu nhân đã kéo nàng lại nói này nói nọ, trong lời ngoài ý đều là hỏi bóng hỏi gió về Dụ Lẫm.

Phần lớn nàng đều lắc đầu nói không biết, thỉnh thoảng chỉ phụ họa một hai tiếng "dạ", "vâng" khe khẽ.

Thấy Phương Ấu Miên "không được tích sự gì", các vị phu nhân mất đi vài phần kiên nhẫn, nhưng vì chưa moi được tin gì nên không chịu buông người.

Không muốn ở đây nghe mọi người bàn tán xôn xao và tốn tâm sức đối phó, Phương Ấu Miên nhẹ giọng nói thẳng lời xin lỗi: "Các vị phu nhân cũng biết, từ nhỏ ta lớn lên ở đất Thục, chưa từng đến Doanh Kinh. Lúc gả vào đây, phu quân cũng không có ở nhà, từ khi chàng trở về đến nay, chúng ta chung một mái nhà cũng chỉ mới được vài ngày, cho nên có rất nhiều chuyện ta không rõ."

Đúng vậy, đây là lời thật lòng. Nàng không hiểu tính cách của Dụ Lẫm, chỉ từ miệng lão thái thái, Thôi thị và người hầu trong nhà mà biết được hắn kiêng kỵ những món ăn gì, thích mặc y phục màu gì, dung mạo tuấn tú, không hay cười, và đang giữ chức vụ gì trong quan trường, tất cả đều là những điều nông cạn bề ngoài.

Muốn tìm hiểu sở thích của hắn để lấy lòng, e là khó mà moi được thông tin gì về thói quen của Dụ Lẫm từ chỗ của nàng.

"Thu Linh đã theo hầu mẹ chồng ta nhiều năm, lại là người hầu sinh ra và lớn lên trong phủ, các vị phu nhân muốn biết điều gì, sao không hỏi Thu Linh thử xem?"

Thu Linh vốn luôn muốn thể hiện mình. Vừa rồi khi Phương Ấu Miên trả lời gì cũng không biết, nàng đã liếc thấy vẻ khinh thường lộ ra sau lưng của nàng, nên nàng bèn tác thành cho Thu Linh, cũng nhân cơ hội này để thoát khỏi nàng ta.

Bởi vì đúng lúc không thể trì hoãn được nữa, nàng phải gửi bạc và thư về nhà. Trước đó vì phải may y phục cho đệ đệ để gửi đi cùng nên đã chậm mất mấy ngày, nếu còn muộn hơn nữa, e rằng đích mẫu sẽ viết thư đến mắng chửi. Có Thu Linh đi theo sẽ rất bất tiện.

Ánh mắt của mọi người quả nhiên lập tức chuyển từ trên người Phương Ấu Miên sang khuôn mặt của Thu Linh đang đứng bên cạnh.

Vị quý phụ bên trái vừa rồi đã cảm thấy kỳ lạ, lúc kéo Phương Ấu Miên vào, bà ta cảm thấy nha hoàn đi theo sau nàng có chút quen mắt nhưng nhất thời không nhớ ra là ai. Thấy Thu Linh ăn mặc lộng lẫy, bà ta còn tưởng là tiểu thư của nhánh phụ nào đó trong Dụ gia.

Sau khi nghe Phương Ấu Miên nói vậy, bà ta mới nhớ ra, đó là người của chi trưởng, một đại nha hoàn đã từng gặp qua hầu hạ bên cạnh Thôi thị.

Thu Linh nghe lời Phương Ấu Miên nói, trong lòng không khỏi suy tính.

Thiếu phu nhân nói lời này thật đột ngột, chẳng lẽ nàng đã biết phu nhân muốn đưa mình vào phòng của đại công tử để làm di nương rồi sao?

"Thu Linh, cô cứ ở đây tiếp chuyện các vị phu nhân nhé." Phương Ấu Miên đứng dậy, cáo từ: "Các vị phu nhân cứ ngồi nghe nhạc uống trà, ta còn phải ra phía trước xem xét, không thể ở lại tiếp chuyện được nữa."

Nếu đã có người bên cạnh Thôi thị ở đây thì cũng tốt, các vị quý phụ nói vài câu khách sáo rồi để Phương Ấu Miên rời đi.

Thu Linh vui vẻ ở lại, chỉ gọi thêm một tiểu nha hoàn ở Tịnh Cốc Đình đi theo Phương Ấu Miên.

Không có Thu Linh mượn danh nghĩa của Thôi thị để chỉ trỏ sai bảo đi theo bên cạnh, chỉ có một tiểu nha hoàn, tai cũng được yên tĩnh hơn hẳn.

Phương Ấu Miên đi vòng qua hoa sảnh xem xét, sau đó quay lại hành lang có mái che, dùng một cái cớ để điều tiểu nha hoàn đi chỗ khác, rồi từ cửa thuỳ hoa đi ra con đường nhỏ, ở đó đã có một phu xe chờ sẵn.

Phương Ấu Miên lấy bọc đồ đã chuẩn bị sẵn từ tay Văn Ca đưa cho hắn, lại đưa thêm ít lộ phí: “Làm phiền rồi.”

“Nhận tiền làm việc, Thiếu phu nhân khách sáo rồi.”

Không ngờ, cảnh này đã bị con dâu nhị phòng đang ở trên gác lửng thu hết vào tầm mắt.

Nàng ta ghi nhớ trong lòng, gọi người bên cạnh đi theo phu xe cầm bọc đồ để xem rốt cuộc là có chuyện gì.

Nếu thật sự nắm được thóp của Phương Ấu Miên, đây quả là một chuyện tốt tày trời.

Nghĩ đến đây, nàng ta không kìm được mà mỉm cười, chỉ cần nắm được Phương Ấu Miên trong tay, vụ kiện của nhị phòng chẳng phải sẽ dễ dàng giải quyết sao?

Trong chính sảnh, sau khi xã giao một hồi lâu, Dụ Lẫm đã nhìn qua gần hết người trong nhà mà vẫn không thấy Phương thị đâu.

Nghi rằng nàng lại bị mẫu thân gọi đi làm việc luôn chân luôn tay, hắn giơ tay, ngón trỏ khẽ động, gọi Thiên Lĩnh đến xem thử.

Ai ngờ một lát sau, Thiên Lĩnh lại đưa thẳng Phương thị đến.

Có lẽ cho rằng có chuyện gì gấp, nàng đi rất vội, vạt váy bay bay, cây trâm bộ diêu bên tóc mai khẽ rung, đến trước mặt hắn thì đứng rất vững, gò má cúi thấp còn hồng hào tươi tắn hơn thường ngày.

Nàng hành lễ rồi hỏi: “Phu quân gọi ta qua có gì căn dặn?”