Chương 27: Tiệc tẩy trần

Phương thị khác hẳn với vẻ thật thà ban ngày, vẻ ngây ngô, trầm lặng mà hắn cảm nhận được từ cái nhìn đầu tiên. Nét con gái không thể che giấu, trong sự vụng về lại không thiếu phần thú vị... còn có chút đáng yêu.

"Ta đã cho người nấu canh giải rượu, phu quân dùng một chút đi, kẻo mai dậy lại đau đầu." Nàng nói như vậy.

Vậy mà lại nhận ra hắn đã uống rượu, còn cho người chuẩn bị canh.

Chẳng lẽ mùi rượu trên người hắn nồng quá làm nàng khó chịu?

Dụ Lẫm gật đầu, Thiên Lĩnh bên cạnh tiến lên tìm tiểu nha hoàn lấy canh giải rượu.

"Đa tạ." Hắn cũng nói.

Hai người nhìn nhau không nói gì, Dụ Lẫm dặn dò: "Nàng nghỉ ngơi cho khỏe."

Sau đó lại đi đến phòng ngủ phụ.

Sau khi nam nhân đi, Phương Ấu Miên trút bỏ hết sức lực, vội vàng chui vào chiếc giường La Hán rộng lớn.

Văn Ca ngập ngừng muốn nói chuyện với nàng, thấy nàng mệt lả, nghĩ đến ngày mai còn nhiều việc nên không mở lời.

Sau khi Dụ Lẫm uống canh giải rượu, lại cởϊ áσ bôi thuốc. Mấy ngày nay không kiêng khem ăn uống, dù thuốc dùng đều là loại thượng hạng, vết thương trên người cũng không lành nhanh như vậy, may nhờ thân thể hắn cường tráng nên không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.

Mấy ngày sau nhiều việc, chủ yếu là quản lý việc mua sắm hoa quả, rau củ, bánh kẹo, rượu nước. Bàn ghế trong nhà không đủ, phải sắm thêm. Người giúp việc chạy vặt vốn định tìm đám người quen dùng thường ngày, không biết thế nào, Dụ Lẫm đang xem binh thư trong thư phòng lại nghe thấy Phương Ấu Miên khẽ dặn dò nha hoàn, nói không cần, chỉ điều động tùy tùng thị vệ bên cạnh hắn sang giúp.

Lúc đó Phương Ấu Miên đang cầm sổ sách, một tay cầm đối bài quay lại, mặc một bộ khúc cư thâm y màu xanh lá mạ, mái tóc đen nhánh búi cao gọn gàng, để lộ chiếc cổ trắng ngần, trông rất tháo vát, nhanh nhẹn.

Ánh mắt hai người giao nhau giữa không trung, nàng có chút khó xử: "Động đến người bên cạnh phu quân, sợ là phu quân làm việc không tiện."

Dụ Lẫm nhìn dáng vẻ tính toán chi li, một lòng nghĩ cho hắn của nàng, ôn tồn nói: "Không sao, có Thiên Lĩnh ở đó, hắn sẽ sắp xếp ổn thỏa." Hơn nữa ở nhà cũng không cần dùng đến nhiều người.

Nàng vẫn còn phân vân, lại hỏi: "Thật sự được sao?" Như vậy cũng tiết kiệm được một khoản chi phí không nhỏ.

"Được." Nam nhân khẽ đáp, giọng nói càng thêm trầm ấm.

Phương Ấu Miên dù không phải chạy đông chạy tây, nhưng cũng phải đối chiếu sổ sách, rồi phát bạc cho quản sự. Đợi quản sự mua sắm xong những thứ trong danh sách, các bà vợ của quản sự lại đến Ngọc Đường Các để báo cáo với nàng, ghi chép vào sổ sách, từng khoản từng mục đều phải vô cùng rõ ràng.

Hai ngày nay, Dụ Lẫm cũng ở nhà, ngầm phái tư vệ ra ngoài điều tra chuyện nội ứng. Theo những gì hắn nói ở Hình bộ lần trước, Hình bộ Thị lang gửi thư đến quả nhiên đã tra ra được một vài manh mối, hắn không ra mặt, chỉ đứng sau giật dây.

Hai vợ chồng cùng sống dưới một mái nhà, rạch ròi như Kinh Hà nước trong, ngoài những trao đổi cần thiết, ai cũng không làm phiền ai, mỗi người bận rộn việc riêng của mình.

Văn Ca thường ngày hay than phiền trước mặt Phương Ấu Miên, rằng hai người trông không giống vợ chồng, mà giống như bạn cùng phòng góp gạo thổi cơm chung hơn, muốn nàng nhân cơ hội này, làm thân với Dụ Lẫm, ít nhiều gì cũng kéo gần tình cảm, sớm động phòng sinh con, nhưng nàng đều bỏ ngoài tai.

Bận rộn đến ngày mời khách, Phương Ấu Miên vẫn thức dậy rất sớm như thường lệ. Không phải không buồn ngủ, chỉ là vì những năm nay quen canh giờ mở mắt, đã thành thói quen, nàng muốn ngủ thêm chút nữa cũng không ngủ được, luôn sợ nghỉ một lát sẽ lỡ mất giờ, nên dứt khoát nhắm mắt dưỡng thần.

Lúc thức dậy, nàng lại nghe thấy tiếng vung kiếm vù vù từ hậu viện vọng lại. Là Dụ Lẫm đang luyện kiếm. Võ nghệ của hắn đã đạt đến mức xuất thần nhập hóa, vậy mà không một ngày lơ là. Mỗi ngày thấy Dụ Lẫm khổ luyện, nàng luôn không tránh khỏi việc nhìn bóng lưng hắn mà thất thần nghĩ đến đệ đệ ở nhà. Đệ ấy thuở nhỏ học hành cũng rất chăm chỉ, trong nhà không có than sưởi, đến mùa đông, căn nhà cũ nát không thể chống chọi với cái rét, hai tay lạnh cóng đến nứt nẻ, đỏ ửng rồi mưng mủ, đệ ấy vẫn có thể cố nén đau mà cầm bút viết chữ.

Nếu sau này đệ ấy cầm kiếm, chắc hẳn cũng sẽ giống như Dụ Lẫm, chỉ có điều học kiếm thuật sau, nên sẽ kém Dụ Lẫm một chút.

Khi nàng nhìn Dụ Lẫm, vài lần bị hắn phát hiện, bắt gặp đôi mắt đen như mực dưới hàng mày kiếm của nam nhân, sâu thẳm không rõ ý tứ, nàng chỉ cảm thấy rất ngượng ngùng. Sau đó, Phương Ấu Miên cũng không nhìn nữa.

Lúc chải chuốt trang điểm, các tiểu nha hoàn đứng bên cạnh bẩm báo cho Phương Ấu Miên những vị khách nào đã đến, được đón tiếp ở những đâu, và dựa theo khẩu vị của quý khách mà dọn trà bánh gì.

Trong nhà tổ chức tiệc tẩy trần cho Dụ Lẫm, buổi tiệc phải được tổ chức chu đáo, nhưng lại không được quá phô trương xa hoa, kẻo bị người ta dâng sớ đàn hạch.

Nàng nghe tiểu nha hoàn nói, xác nhận không có gì sai sót, lại dặn dò thêm vài câu, mới cho người lui xuống, bảo Văn Ca mau chóng trang điểm cho mình.

Bên cạnh không còn ai, Văn Ca ghé sát vào tai nàng nói nhỏ, vẻ mặt thần bí. Phương Ấu Miên còn tưởng là chuyện gì to tát, vừa nghe nói là y phục Dụ Lẫm mặc lúc trở về mấy hôm trước khác với y phục thay ra khi về đến nhà, trong lòng chỉ cảm thấy hơi nhàm chán.

Chuyện này đã qua lâu rồi, sao lại còn lật lại nói nữa?

“Dù có phải cài thêm mấy cây trâm ngọc, em cũng cài ít thôi, ta thấy nặng lắm.”

Tiếp khách phải trang trọng, không thể quá thanh nhã, Văn Ca không biết mệt mà cài trâm ngọc cho nàng. Phương Ấu Miên thấy nặng, đè nặng cổ khó chịu.

“Cô nương rốt cuộc có nghe nô tỳ nói không vậy?” Văn Ca sắp tức chết rồi. “Y phục đại nhân mặc lúc ra ngoài khi đó là mới thay, trong thời gian ngắn ngủi như vậy sao lại phải thay y phục mới nữa?”

“Có gì lạ đâu? Bớt để ý những chuyện này đi.” Nàng không muốn nghe, quanh đi quẩn lại cũng chỉ là chuyện nam nữ.

“Vậy mà không lạ sao? Người không nghĩ ngợi lung tung sao?” Văn Ca gợi ý: “Nô tỳ đã suy nghĩ giúp người mấy ngày nay rồi, chắc chắn là do cô nương ở nhà được đại nhân coi trọng bảo vệ, nên Chúc tiểu thư sốt ruột rồi, mới tìm cách gọi đại nhân từ nhà đi, rồi lại giở trò quỷ kế.”

“Đừng nói bậy nữa, hôm nay nhiều việc lắm, cẩn thận trông coi.” Phương Ấu Miên đứng dậy. “Được rồi, đi thôi.”

Văn Ca đặt lược xuống, đi theo sau nàng.

Lúc Dụ Lẫm luyện kiếm xong, tắm rửa sạch sẽ rồi đi tới, sảnh chính trong nhà đã đông nghịt người. Thấy nhân vật chính đến, mọi người đều tiến lên chúc mừng và bắt chuyện với hắn.

Khóe môi Dụ Lẫm nở nụ cười nhạt, phần lớn là lắng nghe, thỉnh thoảng đáp lại vài câu khiêm tốn.

Trong lúc đó, ánh mắt hắn dường như vô tình đảo một vòng, không tìm thấy vợ mình trong đám đông.