Chương 25: Đại nhân về rồi

Sao lại nhắc đến Phương thị, Dụ Lẫm đặt chén rượu xuống, nhìn chăm chú bằng đôi mắt sâu thẳm.

"Đệ gặp nàng rồi?"

"Sao lại chưa gặp. Lúc đó huynh ở bên ngoài, khi đón dâu ấy, nhận lời nhờ vả của nhà huynh, ta còn giúp đi đón dâu một chuyến đấy. Phương Ấu Miên là người đất Thục, đi đi lại lại rất phiền phức, người Phương gia bèn mua một căn nhà nhỏ ở biên thành Doanh Kinh, lại sắm thêm hai người hầu, Phương Ấu Miên gả đi từ nơi đó."

"Ngày hôm sau nhà huynh mời khách đến giúp đỡ ăn uống, nàng rdâng trà, ta liền gặp được. Phải nói rằng, lão thái thái thật biết chọn người cho huynh mà. Cô nương xinh đẹp như vậy, ở Doanh Kinh cũng không nhiều đâu. Hơn nữa tính tình nàng lại dịu dàng, vừa nhìn đã thấy dịu dàng đáng yêu. Nói đến các cô nương ở Doanh Kinh này, dung mạo cũng không kém phu nhân nhà huynh nhiều lắm, nhưng xét đến tính tình thì...."

Rõ ràng bạn tốt đang nói lời khen ngợi Phương thị, nhưng Dụ Lẫm nghe vào tai lại cảm thấy không mấy thoải mái.

Nhất là khi hắn nhiều lần nhắc đến Phương thị xinh đẹp, tính tình dịu dàng, giọng điệu để lộ sự ngưỡng mộ, rõ ràng cũng là giọng điệu vui vẻ, chứ không hề có ý xúc phạm.

Nhưng Dụ Lẫm lại ngấm ngầm không vui, hắn không nói rõ được trong lòng đang dâng lên tư vị gì, chỉ luôn cảm thấy như vậy thật khó hiểu, có chút vô lý...

Chúc Ứng Tầm là người thẳng thắn, làm việc không câu nệ tiểu tiết, thực ra từ trước Phương thị rất lâu, hắn cũng thường khen ngợi Dụ Sơ, rằng dáng vẻ đã trổ mã, xinh đẹp lanh lợi hơn trước, hành sự cũng có chừng mực, vân vân, lúc đó Dụ Lẫm chẳng có cảm giác gì.

Là vì Phương thị là thê tử của hắn sao? Xuất hiện trong lời nói của nam nhân khác, cho nên hắn không vui?

Khi nâng chén Bạch Ngọc lên uống rượu, dưới sự che khuất của vành chén, nụ cười luôn nở trên đôi môi mỏng của Dụ Lẫm đã nhạt đi rất nhiều.

Lúc đặt chén rượu xuống, hắn cụp mắt, đầu ngón tay xoa nhẹ vành chén ngọc, "Nói như vậy, đệ rất để tâm đến các tiểu thư quyền quý trong kinh thành nhỉ."

"Không phải ta để tâm, là mẫu thân ta để tâm." Chúc Ứng Tầm lại bắt đầu than thở: "Nếu không phải vì chuyện này, ta có thể trốn ở thôn trang lâu như vậy sao?" Thôn trang cằn cỗi, không thể so sánh với sự phồn hoa náo nhiệt của kinh thành được.

"Bây giờ huynh đã trở về, lại còn quan to lộc hậu, trong lời nói cử chỉ luôn có mấy phần uy nghiêm, giúp ta nói với người nhà vài câu, rằng ta tạm thời không muốn cưới vợ, muốn đợi tạo nên sự nghiệp rồi mới tính đến chuyện cưới vợ, bảo phụ thân mẫu thân ta bớt làm phiền ta đi."

"Ta làm sao đi giúp đệ nói với bá phụ bá mẫu được." Dụ Lẫm thờ ơ xoay chén rượu.

"Sao lại không nói được, nếu không thể nói thẳng, huynh nói bóng nói gió cũng được mà, nói về những điều không tốt của việc cưới vợ này nọ, như vậy cũng tạm coi là giúp ta rồi."

Dụ Lẫm không nói gì, thong thả nhìn hắn.

Cái không tốt của việc cưới vợ?

Hắn suy nghĩ một lát, tạm thời chưa nghĩ ra, nhưng cảm giác không quen thì có, dù sao Ngọc Đường Các vốn thanh tĩnh, nay lại đột nhiên có thêm một thê tử.

Ngoài ra, còn có gì không tốt nữa?

Chúc Ứng Tầm thở dài một hơi, rót đầy rượu rồi ngửa cổ uống cạn, "Huynh không giúp nói thì thôi vậy, nhưng uống rượu thì nhất định phải tiếp ta."

Dụ Lẫm nhếch môi cười, đưa chén rượu qua, cùng hắn uống mấy chén. Đến cuối Chúc Ứng Tầm có hơi say, day day ấn đường rồi ngả người ra sau, "Nếu mắt nhìn của mẫu thân ta cũng giống như lão thái thái, chọn cho ta một người vợ như Vân Chiêm, ta cũng vui lòng rồi."

Nghe những lời này, nhìn nụ cười trên mặt bạn tốt, Dụ Lẫm đặt chén rượu xuống, đôi mày vừa mới giãn ra chưa được bao lâu lại dần chau lại.

"..."

Đêm đến, Dụ Lẫm vẫn chưa về, Phương Ấu Miên đặt kim chỉ trong tay xuống, chuẩn bị nghỉ ngơi.

Nàng dụi dụi mắt, Văn Ca bên cạnh lại thúc giục nàng cố gắng hơn: "Cô nương không cần dùng vải tốt, thì ít nhất cũng phải tinh xảo hơn một chút chứ."

Sau bữa tối, Văn Ca mang đến một tấm vải thượng hạng, nói là hay cắt một bộ y phục mới cho Dụ Lẫm?

Phương Ấu Miên nhận lấy tấm vải, mân mê hồi lâu, rồi lại lấy kim chỉ kéo ra. Văn Ca mừng rỡ còn tưởng nàng bị bữa tối kí©h thí©ɧ, muốn tự tay làm, để có thể kéo gần quan hệ với đại nhân.

Ai ngờ nàng chỉ cắt một miếng nhỏ, lấy từ ngăn kéo nhỏ bên cạnh ra mẫu thêu túi thơm, rồi nói không cần tặng y phục, tặng một cái túi thơm là được rồi.

Tấm vải đó để dành cắt y phục cho đệ đệ, nó cũng thích màu xanh lam đó, mà vải lại tốt nữa.

Chẳng phải tốt sao, Văn Ca đã tốn không ít tâm tư sai người mua về, chắc chắn có thể vượt qua cô nương Chúc gia.

Bây giờ cũng không khuyên lại được nữa, một cái túi thơm mà cả buổi tối mới làm được một nửa, trông nhỏ nhắn, không hề phóng khoáng, như vậy làm sao mà tặng được chứ? Văn Ca đúng là muốn khuyên nhủ mà.

Nhưng cô nương nhà nàng ấy lại chẳng hề sốt ruột, không thông suốt gì cả.

Sau khi rửa mặt chải đầu xong, lòng không vướng bận gì nằm xuống là ngủ, khiến Văn Ca nhìn mà không biết phải nói nàng thế nào mới tốt.

Phương Ấu Miên vừa mới chợp mắt chưa được bao lâu, Văn Ca đã vội vàng vén màn lụa lên thúc giục, "Cô nương mau tỉnh dậy, đại nhân về rồi."