Chương 13: Bàn tán sau lưng

Ở Phương gia, nàng vốn đã khó sống, mặc dù có lão thái thái giúp đỡ, nhưng lão thái thái tuổi đã cao, không biết còn sống được bao lâu, quan trọng là, nếu không có việc gì, lão thái thái sẽ không ra khỏi cửa, quanh năm ăn chay niệm Phật, không quản việc nhà.

Nếu lại đắc tội với Dụ Lẫm, người ngoài sẽ càng khinh thường nàng hơn.

Cho dù không muốn thân thiết, nàng cũng phải cẩn thận hầu hạ, không thể để hắn cảm thấy bị lãnh đạm, vì vậy mới mỉm cười hỏi một câu, tránh làm hắn phật ý.

Chỉ trong nháy mắt, Dụ Lẫm hơi sững sờ.

Mẫu thân nói Phương thị xuất thân tiểu môn hộ, không có điểm nào nổi trội, chỉ là dung mạo có phần xinh xắn hơn người một chút, lời này nói vẫn còn nhẹ.

Nàng đâu chỉ xinh xắn, quả thật là tuyệt sắc giai nhân, khuôn mặt nhỏ nhắn dưới mí mắt kia đúng là hoa nhường nguyệt thẹn, má đào phơn phớt, da trắng nõn nà, đặc biệt là đôi mắt, trong veo sáng ngời như hạt châu lưu ly, long lanh trong suốt.

Đôi môi hồng khẽ cong, ánh mắt nhanh chóng cụp xuống, vô cùng dịu dàng ngoan ngoãn.

"... Không có dặn dò gì, nàng cứ tiếp tục làm sổ sách đi."

Dụ Lẫm dời mắt khỏi khuôn mặt xinh đẹp của nàng, nhìn sang đống đồ chất bên cạnh, cùng quyển sổ sách đã viết được quá nửa, sau đó dẫn người đi vào phòng ngủ phụ trong phòng trong.

Phương Ấu Miên cung kính tiễn hắn rời đi, một lúc sau mới ngồi xuống.

Nàng cầm bút chấm mực, như không có chuyện gì tiếp tục bận rộn, Văn Ca sốt ruột đến chết, "Cô nương ơi, sao người không giữ đại nhân lại?"

Phương Ấu Miên không nói gì, "..."

Văn Ca lại nói, "Người bên cạnh đại nhân mang theo đồ dùng nghỉ ngơi rồi, đi như vậy chắc chắn sẽ không quay lại, cô nương không sốt ruột sao?"

"Sốt ruột cái gì?" Nàng hỏi ngược lại.

"Đại nhân hôm nay về phòng, lại ngủ riêng với cô nương, chuyện này truyền ra ngoài chắc chắn sẽ khiến người ta coi thường cô nương." Nhất là những kẻ muốn trèo cao, còn không ùn ùn kéo đến mà "ăn tươi nuốt sống" cô nương nhà nàng.

"Chuyện này không phải ta có thể quyết định." Cứ để hắn muốn làm gì thì làm.

"Nhưng cô nương cũng nên tranh giành một chút chứ..."

Tranh giành?

Tranh giành cái gì?

Địa vị của Dụ Lẫm trong nhà không hề tầm thường, ai dám làm trái ý hắn, đây đâu phải chuyện tranh giành tài sản thông thường.

"Mài mực." Nàng lảng tránh câu hỏi.

Văn Ca lại thở dài thườn thượt, chỉ mong một lát nữa Dụ Lẫm sẽ qua đây.

Nhưng sự việc không như mong muốn, Phương Ấu Miên làm xong việc, đại công tử vẫn không đến, chỉ phái người hầu bên cạnh đến nhắn một câu, bảo Phương Ấu Miên cứ yên tâm ngủ, ý là hắn sẽ ngủ ở phòng phụ.

Phương Ấu Miên gật đầu, hỏi phòng phụ có chỗ nào chưa ổn hay thiếu thứ gì cần bổ sung không?

Thiên Lĩnh còn tưởng nàng sẽ thất vọng đầy mặt, không ngờ trên mặt nàng không hề có chút cảm xúc nào, ngược lại còn chu đáo hỏi han việc bổ sung đồ dùng.

Thiên Lĩnh liền đáp, "Phu nhân yên tâm, không thiếu thứ gì."

"Làm phiền ngươi chạy một chuyến." Phương Ấu Miên khẽ gật đầu.

Tiễn cận vệ của Dụ Lẫm đi rồi, nàng yên tâm tắm rửa rồi lên giường nằm, không để ý vẻ mặt ngơ ngác của đám nha hoàn, cũng không nghĩ ngợi gì thêm, ngủ một giấc ngon lành.

Trong phòng ngủ phụ của nội thất, Dụ Lẫm cởi bỏ y phục, chất đống bên hông thon gọn, để lộ l*иg ngực rắn chắc cùng cánh tay mạnh mẽ.

Trên những múi cơ bụng nổi rõ và đường nét cơ bắp chi chít những vết thương cũ chồng lên vết thương mới. Vì vừa tắm xong nên máu đang rỉ ra.

Thuộc hạ mang hòm thuốc đến, cúi người xử lý vết thương cho hắn, lau sạch, rắc thuốc cầm máu, sau đó bôi thuốc trị thương, thuốc mỡ liền sẹo, rồi băng bó lại.

Việc ở biên ải quả thật đã được giải quyết ổn thỏa, nhưng bên trong lại có kẻ không dung nổi Dụ Lẫm, liền phái cao thủ đến ám sát hắn trên đường trở về.

Dù có đại quân hộ tống, nhưng ai mà chẳng có lúc sơ suất, khó mà phòng bị hết được. Bên cạnh hắn có nội gián, để khiến kẻ này lộ diện, Dụ Lẫm cố ý để lộ sơ hở. Kẻ đó đã bị bắt, còn giữ lại mạng sống, được bí mật áp giải về kinh giao cho Hình bộ. Còn hắn cũng không thể tránh khỏi bị thương.

Tuy rằng đã lập thái tử, định ra người kế vị Đông cung, nhưng những sóng ngầm trong triều vẫn không hề giảm bớt so với trước kia.

Thiên Lĩnh đến bẩm báo, thuật lại toàn bộ sự việc xảy ra ở phòng ngủ chính.

Dụ Lẫm nghe xong, khẽ gật đầu, "Ừ."

Phương thị quả thật nghe lời, điều này không cần phải nghi ngờ.

Chuyện xảy ra đêm qua, đám nha hoàn tự nhiên đều biết. Sáng sớm, Văn Ca nghe thấy mấy tiểu nha hoàn phụ trách quét dọn núp dưới chân tường buôn chuyện, nói Thiếu phu nhân không được Đại công tử sủng ái, đã trở về rồi mà vẫn phải ngủ riêng, nói không chừng sau này sẽ bị đuổi ra khỏi nhà.

Văn Ca nghe thấy rất tức giận, nhưng lại không tiện lớn tiếng răn dạy, chỉ lôi họ ra một góc, cho mỗi người một cái tát. Mấy nha hoàn bị đánh rất ấm ức, nhưng vì đuối lý nên không dám nói gì.

Họ ôm mặt bị đánh, nhỏ giọng nói biết lỗi rồi, lần sau không dám nữa.