Chương 19: Sẽ dần dần thân cận hơn

Tân Hoa huyện, Tân Hoa Vương phủ.

Thị vệ của Chu Ý Kiều chờ mãi vẫn không thấy trở về, nàng ta bắt đầu cảm thấy có điều không ổn.

Quả nhiên, hôm nay liền nhận được tin báo.

“huyện chủ, tên Đằng Việt đã tiêu diệt sạch bọn thổ phỉ trên Bạch Phượng Sơn, ngoài ra, dường như hắn còn giữ lại người của chúng ta trong tay.”

Lời vừa dứt, Chu Ý Kiều liền vung tay hất đổ chén trà trên bàn.

Tiếng vỡ của mảnh sứ lập tức vang lên sắc nhọn.

“Hắn không biết rằng bị bắt là phải chết sao? Sống làm gì nữa, để Đằng Việt nắm được nhược điểm của ta à?!”

Thị vệ dưới kia nghe đến đây mà lòng lạnh toát.

Chu Ý Kiều hoàn toàn không để ý: "Tên Đằng Việt đó thì sao? Hắn muốn làm gì? Muốn răn đe ta sao?”

Thị vệ lắc đầu: "Bẩm huyện chủ, Đằng Việt không đến tìm Vương phủ, ngược lại, hắn lại tiếp xúc khá nhiều với các quan viên của Ấn Sát ti.”

Ấn Sát ti là nha môn chuyên trị các việc tư pháp hình ngục và giám sát trong một tỉnh, hiển nhiên không phải cách thức xử lý thổ phỉ bình thường.

Chu Ý Kiều khựng lại: "Hắn thực sự tìm người của Ấn Sát ti sao?”

Thị vệ gật đầu, Chu Ý Kiều ngỡ ngàng: "Hắn không nhằm vào ta mà nhằm vào phụ vương ta ư? Hắn dám ngang nhiên đối đầu với Tân Hoa Vương phủ sao?”

Thị vệ thầm nghĩ rằng những năm gần đây Đằng gia đã giao kết không ít văn võ quan lại, Đằng Việt quả thực cũng lập nhiều chiến công hiển hách, từng bước thăng chức, lần này lại còn bắt sống được người của Tân Hoa Vương phủ.

Huyện chủ muốn gϊếŧ thê tử hắn, tuy chưa thành nhưng nghe nói phu nhân của Đằng Việt vì trốn thoát mà bị trọng thương, chuyện này có khác gì gϊếŧ thê tử đâu?

Một vị võ tướng đã chiến đấu với giặc Thát Tử nơi biên cương lập nên chiến công hiển hách, sao có thể cúi đầu trước chuyện này.

“Vương gia cũng đã biết chuyện, đang triệu tập các thuộc quan và mưu sĩ trong phủ để bàn bạc đối sách.”

Chu Ý Kiều lảo đảo lùi về phía sau rồi ngã phịch xuống ghế thái sư.

“Ta chẳng phải đã liên lụy đến phụ vương rồi sao?! Không được, chuyện này không thể như vậy, phụ vương là người có đại nghiệp, sao có thể bị ta liên lụy...”

Càng nghĩ, nàng ta càng cảm thấy phiền não và giận dữ: "Tên Đằng Việt này tiểu nhân lòng dạ hiểm độc, đáng chết muôn phần!”

---

Tây An phủ, Dương gia.

Dương Vưu Lăng, vị quý nữ này giờ đã trở thành đề tài bàn tán và chê cười của mọi người trong Tây An phủ.

Tóc mai nhị phu nhân của Dương gia chỉ sau một đêm đã bạc đi vài phần, so với mấy ngày trước khi bà ta loan tin rằng Đặng Như Uẩn ép chết Ngải Liễu, thì giờ đây bà ta cũng chỉ như dã tràng xe cát khi dốc hết sức lực để dập tắt lời đồn đại nhắm vào nữ nhi mình.

Rốt cuộc, sự thật đều từ miệng của chính Dương Vưu Lăng mà ra.

Nhị phu nhân của Dương gia không thể kiểm soát nổi dư luận trong thành, chỉ có thể trấn áp miệng lưỡi của nữ nhi trước, nhưng Dương Vưu Lăng lần này bị kinh hãi quá độ, uống liền ba ngày thuốc mạnh mới miễn cưỡng ngừng nói.

Thần trí của nàng ta đã dần hồi phục, nhưng khi biết rõ tình cảnh hiện tại của mình, nàng ta chỉ biết khóc lóc không ngừng suốt mỗi ngày.

Nhị phu nhân của Dương gia cũng không còn cách nào khác, trái lại còn bị lão phu nhân của Dương gia khiển trách một trận, rồi lại bị trượng phu viết thư về trách mắng yêu cầu bà ta phải quản giáo nữ nhi cho đàng hoàng.

Bà ta khuyên Dương Vưu Lăng đừng khóc nữa: "Ta đã mời đạo cô đến xem số mệnh cho con, thời gian này chính là kiếp nạn của con, có lẽ qua vài năm nữa sẽ ổn thôi.”

Ai ngờ Dương Vưu Lăng vừa nghe xong càng hoảng hốt: "Vài năm ư? Nhưng lục ca Bạch gia sắp đến Tây An rồi! Nương trước đây chẳng phải đã nói nếu lục ca đến, con phải thường xuyên qua lại với huynh ấy sao? Giờ phải làm sao đây?”

Nhị phu nhân Dương gia nghe thấy lời này liền nổi lòng phiền muộn.

Bọn họ vốn là người Tây An phủ, muốn kết thân với cao môn ở kinh thành quả thật khó như lên trời, thật vất vả mới có được Bạch gia Lục lang là người từng quen biết, điều quan trọng hơn chính là Bạch gia là nhà cao môn, mà thân mẫu của Lục lang lại là Đại Trưởng công chúa giao hảo với cung đình, nếu như có cơ duyên để nữ nhi gả cho y thì về sau tiền đồ ắt sẽ vô cùng sáng lạn.

Nhưng mà trước tình cảnh hiện tại, Nhị phu nhân chỉ đành nói:

“Bạch Lục lang sắp đến rồi, thế nhưng hiện giờ nếu con xuất hiện trước mặt y, y chẳng lẽ sẽ không dò hỏi chuyện của con sao? Nương thấy chi bằng né tránh y vài tháng, y cũng không thể chỉ ở lại có vài tháng rồi rời đi ngay được, đợi đến khi những lời đồn đại này lắng xuống, nương sẽ tìm cho con cơ hội, không muộn. Huống hồ kinh thành này đâu chỉ có mình y là lang quân tuổi thích hợp, nương sẽ tìm thêm nhiều cách cho con, nhưng mà cho dù thế nào đi nữa bệnh tình này của con ngàn vạn lần không được phát lại nữa, từ hôm nay hãy ở trong nhà, không có lời của nương thì đừng ra khỏi cửa!”

Dương Vưu Lăng lau nước mắt gật đầu đồng ý.

Nhưng mà chuyện Bạch Lục lang sắp tới đây đã trói chặt lấy tâm can của nàng ta, nếu như có thể gặp được y thì tốt đẹp biết bao!



Đằng Việt sai người dọn dẹp tây sương phòng của Lưu Minh Hiên, tất cả mành màn giường chiếu cùng bàn ghế đều đổi hết sang đồ mới lấy ra từ trong kho, những điều này cũng tạm thời bỏ qua, hắn còn gọi Thanh Tiên đến, lệnh cho nàng tìm thêm vài nha hoàn cùng nương tử khéo léo lanh lợi để sai bảo.

Thanh Huyên nhận lấy nhiệm vụ, tự mình gọi người tới sàng chọn.

“... Là muốn đi Liễu Minh Hiên chăm sóc cho cô nương nhà mẹ đẻ của phu nhân, Lang tỷ nhi, những người tay chân vụng về, trong mắt không có việc cần làm ở chỗ ta đều không cần.”

Liễu Minh Hiên vốn không ai muốn vào, nhưng từ sau khi phu nhân bị thương về phủ, nhị gia ngày ngày đều ở Liễu Minh Hiên trông coi phu nhân, đám hạ nhân này vốn rất biết nhìn mặt mà đoán lòng, trước kia coi thường phu nhân là nữ tử từ thôn quê lên nên không muốn đi hầu hạ nàng, nay đều tranh giành nhau muốn vào viện chăm sóc cho Linh Lang.

Thanh Huyên còn chưa tuyển chọn xong người bỗng nghe thấy một tiếng quát mắng.

“Ồn ào huyên náo làm gì thế? Liễu Minh Hiên là có vàng hay là có bạc mà tranh giành nhau muốn vào hả?”

Ngụy ma ma đột nhiên đi tới, bà ta quát một tiếng khiến cho thanh âm của đám nha hoàn nương tử ấy đều ép xuống.

Không ai dám nói lời nào nữa, Thanh Huyên bước lên nghênh đón bà ta lại bị bà ta liếc nhìn một cái.

“Ta coi ngươi là người biết làm việc, nhiều việc đều giao cho ngươi xử lý chưa từng giao phó cho Tử Uyển.”

Thanh Huyên, Tử Uyển đều là đại nha hoàn đắc lực bên cạnh lão phu nhân Lâm thị, nhưng các nàng cũng đều là do Ngụy ma ma đề bạt lên.

Ngụy ma ma nói như vậy khiên sắc mặt của Thanh Huyên có phần khó coi, nàng ta thấy ma ma có bộ dạng có lời muốn nói, chỉ có thể thỉnh bà ta đến một bên.

“Chuyện này là do nhị gia giao phó, ta cũng chỉ làm theo ý của nhị gia mà thôi.”

Ngụy ma ma hừ một tiếng: "Nhị gia là tướng quân dẫn binh ngoài chiến trường, vốn dĩ không quản chuyện trong cửa nhà, lần này chẳng qua chỉ vì nể mặt người kia bị thương mà nể tình cho chút thể diện mà thôi. Ngươi lại còn thực sự đi chọn người sao? Chủ tử chính danh chính phận trong nhà chúng ta còn thiếu người hầu hạ, lúc này ngươi lại phái tất cả những người linh hoạt đi chăm sóc cho một nha đầu từ quê lên, không biết còn tưởng rằng nàng ta mới là tiểu thư của phủ chúng ta đấy!”

Ngụy ma ma nói một hơi dài như vậy khiến cho Thanh Huyên cũng thoáng ngây người.

Nàng ta nhất thời không biết nên đáp lại thế nào, lúc này mới thấy Ngụy ma ma đưa mắt nhìn mình một lượt, giọng điệu dần trở nên nghiêm nghị chân thành.

“Ngươi nghe lời hiểu chuyện nhưng về phần thấu hiểu đạo lý thì còn non nớt lắm, vốn dĩ nhà chúng ta không nên cưới một cô nương xuất thân thôn dã như vậy, nhưng nay cưới rồi thì cũng chẳng còn cách nào khác. Song ngươi phải biết rằng dù nàng có thế nào đi nữa thì cũng chỉ là nữ nhi nhà nhỏ cửa hẹp, phía sau lưng còn kéo theo cả một gia đình toàn nữ tử phụ nhân, nào là ngoại tổ mẫu, nào là Quyên di, đều là người thô lỗ nơi thôn quê, dù có khoác lên người gấm vóc lụa là cũng không cách nào sánh được với những gia đình thế gia cao môn thực thụ.”

Nói xong những lời ấy, nét mặt bà ta dần dần lộ ra vẻ cung kính thuận hòa.

“Ngươi phải hiểu các cô nương trong gia tộc lớn đều bẩm sinh cao quý, hiểu lễ nghi, đối đãi với người dưới thân thiện khoan dung, lòng mang từ tâm, chẳng phải các quý nữ trong Tây An phủ chúng ta không như vậy, mà là vì thực ra quý nữ chân chính trong Tây An phủ này đếm đi đếm lại cũng chẳng được mấy người, huống hồ là mấy người ngoài kia.”

Bà ta liếc mắt nhìn về phía Liễu Minh Hiên, sau đó chau mày thu hồi ánh mắt trở lại chủ đề chính.

“Những điều ta nói ngươi đã hiểu chưa? Đó chẳng qua chỉ là một nha đầu quê mùa, có cơm ăn áo mặc là được rồi, đâu cần phải có người hầu kẻ hạ đi theo, ngươi cứ chọn những kẻ nào có thể dùng được đưa đến viện của Tiêu tỷ nhi, số còn lại thì tùy ý phân hai đứa cho Liễu Minh Hiên là xong.”

Nói xong, Ngụy ma ma thậm chí còn không muốn phí thêm lời vào chuyện này đã phất tay bảo Thanh Huyên đi ra.

Thanh Huyên chỉ đành khom người thưa: "Ma ma dạy phải lắm.”

Phu nhân dù xuất thân có phần thấp kém nhưng xét về cử chỉ và phong thái đâu có điểm nào kém hơn so với các quý nữ thực sự trong miệng Ngụy ma ma? Ít nhất, nàng ta rất mến phu nhân, cũng mến luôn cô cháu gái nhỏ nhắn lanh lợi của phu nhân.

Chuyện Thanh Huyên trong lòng không định hoàn toàn nghe theo lời Ngụy ma ma mà làm, đương nhiên Ngụy ma ma sẽ không biết được.

Bà chỉ thấy Liễu Minh Hiên ngày càng náo nhiệt, Nhị gia ngày ngày lưu lại trong viện khiến trong lòng bà ta thêm nặng nề.

Nhưng lão phu nhân lại chẳng màng đến chuyện này.

“Lão phu nhân sao có thể không quan tâm chứ? Cứ tiếp tục thế này thì làm sao mà được, phải suy tính nghĩ ngợi mới được...”



Đằng Việt ban ngày ra ngoài một chuyến, lúc về lại, trên đường đã mua tám chiếc đèn thỏ nhỏ.

Hai ngày nay hắn cho người dọn dẹp lại phòng tây sương, giờ gọi thị vệ Đường Tá bưng đèn thỏ đến nhìn qua nhìn lại khắp lượt, bèn đặt từng chiếc từng chiếc trên bàn, trên tủ, rồi lại treo hai chiếc ở đầu giường, cuối cùng treo một chiếc ở ngay cửa phòng.

Đặng Như Uẩn vừa mới uống xong một bát thuốc nằm trên giường cảm thấy vô cùng mỏi mệt, bèn thong thả bước đi trong phòng cho đỡ khó chịu.

Linh Lang vốn đang ngoan ngoãn ở bên cạnh chơi đùa với mấy con cá nhỏ trong bể, nhưng bỗng nhiên nhìn qua khe cửa sổ thấy có điều gì đó ngoài sân.

Mắt tiểu nha đầu chợt sáng bừng lên.

Cô bé nhảy phốc xuống khỏi ghế bên cửa sổ, rảo bước nhỏ lóc cóc chạy ra ngoài.

Tú Nương đang dọn dẹp bát thuốc chuẩn bị mang ra suýt chút nữa bị cô bé va vào.

Tú Nương vội vàng gọi cô bé đi chậm lại rồi cũng bước theo cô bé ra ngoài.

Nhưng hai người vừa ra đến cửa đều phát ra tiếng kinh ngạc.

Đặng Như Uẩn còn chưa rõ ngoài kia đã xảy ra chuyện gì, chỉ đành bước đến bên cửa vén màn ngó ra ngoài.

Chỉ liếc mắt một cái, nàng cũng ngây người đứng bên cửa.

Trời chưa tối hẳn nhưng cả tây sương phòng đã sáng rực lên rồi.

Qua lớp cửa sổ, nàng liền trông thấy bóng đèn thỏ lung linh chiếu lên trên giấy dán cửa, khiến cả căn phòng tựa hồ như tòa thiên cung từ trên trời rơi xuống phàm trần vậy.

Ở cửa treo một chiếc đèn thỏ lớn màu đỏ thẫm, Linh Lang ngẩng đầu trông lên, nam nhân liền đưa tay gỡ xuống trao vào trong tay cô bé, tiểu cô nương mừng rỡ nhảy cẫng lên.

Đặng Như Uẩn sững sờ mà nhìn qua.

Đằng Việt ngẩng đầu vừa vặn chạm phải ánh mắt của nàng.

Trong khoảnh khắc bốn mắt giao nhau, hắn liền nhấc chân bước lại gần.

Tiếng cười vui vẻ của Linh Lang tựa chuông bạc vang khắp trong phòng, cô bé nâng cao chiếc đèn thỏ lớn còn cao hơn cả chân mình chạy khắp tây sương phòng.

Đằng Việt nhìn vào trong mắt nàng.

“Linh Lang rất thích, Uẩn nương thấy có được không?”

Hai ngày nay, mỗi khi nói chuyện hắn đều chăm chăm nhìn thẳng vào mắt nàng như vậy.

Đặng Như Uẩn muốn tránh đi nhưng cử chỉ ấy lại tỏ ra quá mức lộ liễu, huống hồ, nàng đã quyết định rồi, ít nhiều cũng phải tiếp nhận một chút ý tốt của hắn.

Chỉ có khiến hắn bớt phần nào áy náy trong lòng, bọn họ mới có thể trở lại khoảng cách như ban đầu, cũng mới có thể để cuộc hôn ước này thuận lợi mà tiếp tục.

Hắn trước tiên cho người dọn dẹp tây sương phòng, sau đó lại bảo Thanh Huyên điều phái hạ nhân tới, hôm nay hắn còn tự mình mua một đống đèn thỏ mang về treo khắp phòng để dụ dỗ Linh Lang.

Tiểu cô nương không chút đắn đo mà sập bẫy hắn.

Hiện giờ hắn lại lấy giọng điệu như vậy mà hỏi nàng có được hay không, nàng chẳng lẽ lại nói không được?

Nàng chưa kịp đáp lời hắn, ngoảnh đầu nhìn sang gian tây sương phòng kia.

Ánh trời chiều dần buông, màn đêm chầm chậm giăng lên, trong sân tối om chưa kịp thắp đèn, thế nhưng cả tám chiếc đèn thỏ trong phòng đều đã được thắp sáng cả.

Hoặc hồng phấn hoặc trắng, như hoa như tuyết, giữa buổi hoàng hôn trong viện tựa như cung trăng giáng thế, Đặng Như Uẩn không ngờ mình lại vô tình nhìn đến ngẩn ngơ, đợi đến khi hồi thần nàng liền bắt gặp ánh mắt của hắn thêm một lần nữa.

Trong mắt hắn có phần mong mỏi, nhưng lại không thay nàng quyết định chỉ cứ như vậy mà nhìn nàng.

Đặng Như Uẩn cúi đầu tránh né.

Nhưng trước hết cứ tạm đồng ý đã, vài hôm nữa lại tìm cái cớ nào đó đưa Linh Lang ra khỏi Đằng gia, ngoài nàng ra, những người khác trong nhà nàng tốt nhất vẫn nên giữ khoảng cách với Đằng gia mới phải.

Nàng chậm rãi gật đầu: "Không biết đêm nay để Linh Lang sang tây sương phòng ở, ý của tướng quân thế nào?”

Lời này khiến trong mắt Đằng Việt thoáng chốc sáng bừng lên.

Hôm nay, cuối cùng nàng cũng không cự tuyệt hắn nữa rồi.

Gió đêm phảng phất làm lay động mấy lọn tóc mai bên má nàng, đôi môi trước đó còn nhợt nhạt của nàng dần dần có chút sắc hồng.

Hắn chỉ nhìn chăm vào khuôn mặt nàng: "Vậy thì chẳng còn gì tốt hơn.”

Nàng tuy không nhìn hắn nhưng trên mặt đã thấp thoáng vẻ dịu dàng.

Trong lòng Đằng Việt hơi chút thả lỏng.

Chẳng lẽ nàng cũng có chút muốn tiếp nhận hắn?

Về sau vẫn còn dài, mà thời gian bọn họ bên nhau lại ngắn, hắn không hiểu tính tình của nàng, nàng cũng phần lớn không biết hắn là người thế nào.

Nhưng không sao, kể từ hôm nay phu thê giữa hắn và nàng sẽ dần dần mà hiểu nhau, dần dần mà thân cận hơn.

Chỉ cần nàng nguyện ý cho hắn một cơ hội là đủ rồi.