Chương 5

Lúc này còn chưa đến tiết Lập Hạ, cảnh sắc vốn không hợp mùa. Chỉ là Vương phủ theo lệ phải thay giống hoa từ sớm, tránh đến đúng thời vụ lại chẳng kịp nở, khi ấy khó tránh khỏi bị trách phạt.

Phương Nhu nổi tính ham chơi, càng muốn kéo Xuân Đào cùng xuống nghịch nước.

Xuân Đào dù có gan đến đâu cũng chỉ dám trút bỏ thân phận nô tỳ trong viện Tây Từ. Ra khỏi đại viện, nàng ấy vẫn phải giữ đúng quy củ, vừa lo vừa khẽ nhắc: “Cô nương cẩn thận, đừng để rơi xuống nước.”

Phương Nhu bật cười: “Ta có chút võ nghệ phòng thân, sao lại dễ rơi xuống như vậy?”

Nói xong, nụ cười trên mặt nàng càng thêm rạng rỡ. Xuân Đào nhìn mà lòng khẽ động, thầm nghĩ đã rất lâu rồi nàng mới thấy Phương Nhu vui vẻ một cách thật sự như thế.

Sự thay đổi của Phương Nhu diễn ra chậm rãi đến mức khó nhận ra. Đợi đến khi Xuân Đào chợt phát hiện lời nói, cử chỉ của nàng ngày càng giống các tiểu thư thế gia ở kinh thành thì phần phóng khoáng mang theo từ nói hoang dã ấy đã âm thầm bị mài mòn từ lúc nào.

Xuân Đào không khỏi thở dài trong lòng. Vương phủ quả nhiên là một chiếc l*иg giam khổng lồ, dù là thứ gì hoang dã đến đâu, một khi bị nhốt vào đây, sớm muộn cũng sẽ trở nên ngoan ngoãn.

Nghĩ vậy, Xuân Đào không dám lắm lời nữa, chỉ đứng một bên trông chừng.

Phương Nhu đang chơi đến hăng say thì từ xa bỗng có một nhóm người đi tới.

Người dẫn đầu là Tôn ma ma, quản giáo trong Vương phủ. Bên cạnh bà ta là một lão phụ nhân ăn mặc hoa quý, khí chất không tầm thường, thoạt nhìn thân phận không thấp, nhưng cũng không giống vị chủ tử nào trong phủ.

Theo sau hai người là bốn nha hoàn, ai nấy đều cúi đầu cung kính, gương mặt đều lạ lẫm.

Khi bọn họ đến gần, nhìn thấy động tĩnh bên hồ, Xuân Đào còn chưa kịp gọi Phương Nhu chỉnh lại tư thế thì đã chạm mặt nhau.

Sắc mặt Tôn ma ma lập tức sa sầm, hung hăng trừng Xuân Đào một cái, khiến nàng ấy lạnh cả sống lưng.

Phương Nhu nghe thấy tiếng bước chân liền ngẩng đầu. Vừa lúc bắt gặp ánh mắt vị ma ma kia đang đánh giá mình từ trên xuống dưới. Nàng có nội lực, thính giác nhạy bén hơn người thường, loáng thoáng nghe được bà ta lạnh giọng hỏi:

“Là nha hoàn phòng nào? Thật chẳng ra thể thống gì!”

Tôn ma ma vội hạ giọng: “Tần chưởng giáo chớ trách. Nàng ấy chính là người ở viện Tây Từ… là người trước kia Vương gia mang từ Túc Khâu về.”

Nghe vậy, Tần chưởng giáo thoáng sững lại. Bà ta liếc Tôn ma ma một cái, rồi mới tập trung nhìn Phương Nhu kỹ hơn, trong lòng không khỏi thầm than, quả nhiên dung mạo xuất chúng, khắp kinh thành e rằng cũng khó tìm được người thứ hai như thế.