Phải đến sau này Phương Nhu mới chợt nhận ra, từ khi trở về Vương phủ, Tiêu Dực đã rất lâu rồi không còn gọi tên mụ của nàng nữa.
Nhưng hắn đã từng hứa hẹn, vì vậy Phương Nhu bằng lòng bỏ qua những thay đổi tưởng như nhỏ nhặt ấy. Nàng chỉ nghĩ đơn giản rằng hắn e dè thân phận, không muốn để người ngoài soi mói.
Hôm nay nàng bước ra khỏi viện, Xuân Đào không ngăn cản. Dọc đường, những kẻ hầu gặp phải chỉ thoáng lộ vẻ ngạc nhiên, rồi vẫn cung kính gọi nàng một tiếng Phương cô nương.
Dù sao Tiêu Dực cũng chưa từng nói Phương Nhu không được rời khỏi biệt viện. Nàng muốn đi đâu, vốn là tự do của nàng, chỉ là thứ tự do ấy, dẫu sao cũng có ranh giới.
Thế là Phương Nhu cứ thế bước đi, không có mục đích rõ ràng. Có lẽ vì biết ngày Tiêu Dực hồi phủ đã gần kề, tâm trạng nàng cũng theo đó mà nhẹ nhõm hơn.
Trước kia, Phương Nhu từng nghe Xuân Đào nói, Ninh Vương phủ gần như sánh ngang Hoàng cung. Vương gia được Thái hậu nuông chiều từ nhỏ, lại là con độc nhất, mọi thứ đều phải là tốt nhất. Tốt đến mức Thái hậu thà đẩy dưỡng tử dưới gối lên ngôi Hoàng đế, còn hơn để con ruột bị trói buộc trong thân phận chí tôn mà chẳng được tự do.
Những chuyện triều chính ấy Phương Nhu nghe không hiểu, cũng chẳng mấy hứng thú. Hôm đó nàng lại vô tình buột miệng:
“Làm Hoàng đế, xem ra chẳng bằng làm Vương gia.”
Câu nói vừa dứt, Xuân Đào đã hoảng hốt quỳ sụp xuống, cuống quýt cầu xin nàng ngàn vạn lần cẩn trọng. Lời này chỉ nên đóng kín, coi như chưa từng nghe thấy. Nếu để người ngoài biết, có mười cái đầu cũng không đủ để giữ.
Phương Nhu vội đỡ nàng ấy dậy, miệng liên tục trấn an. Thế nhưng trong lòng nàng lại nghĩ: Nàng chỉ là tức cảnh sinh tình, nghĩ đến chính mình mà thôi. Nếu Tiêu Dực là Hoàng đế, vậy thì giữa hai người, e rằng ngay cả cơ hội gặp gỡ và thấu hiểu cũng chẳng có.
Như vậy, đương nhiên là không bằng làm Vương gia rồi.
Chỉ là nàng không hiểu, vì sao Thái hậu lại có cùng suy nghĩ với mình? Chẳng lẽ trong mắt Thái hậu, ngôi vị chí tôn ấy cũng không phải chuyện tốt đẹp gì sao…
Ý nghĩ miên man kéo Phương Nhu đi rất xa. Hôm nay quả thực có gì đó khác thường, nàng cứ không sao ngăn được mình nhớ lại những mảnh ký ức đã cũ.
Một chủ một tớ men theo đường nhỏ, đi đến hoa viên. Cảnh sắc nơi đây đẹp đến ngỡ ngàng: Lương đình soi bóng nước, thủy tạ uốn cong bên hồ, mặt nước trong veo, cầu nổi chập chờn theo gió. Phương Nhu chợt nhận ra, thì ra ngoài viện Tây Từ, Vương phủ còn có những nơi tươi đẹp đến thế.
Nàng nhất thời nổi hứng. Thấy trong hồ sen đã nhú những nụ non xanh biếc, nàng bèn cúi xuống, nằm nghiêng bên bờ, vươn tay nghịch nước, định chạm vào cánh sen còn e ấp chưa nở.