Chương 3

Không rõ bắt đầu từ khi nào, có lẽ là từ quãng thời gian nàng vừa theo hắn trở về Vương phủ.

Thuở ban đầu, Tiêu Dực chỉ thỉnh thoảng ở lại viện Tây Từ. Khi ấy, giữa họ cũng chẳng có gì khác với những ngày ở Túc Khâu: vẫn mặc nguyên y phục, cùng chung một gian phòng, trò chuyện đôi câu rồi ai nấy chìm vào giấc ngủ.

Cho đến đêm lớp giấy dán cửa sổ kia bị chọc thủng, mọi chuyện dần trở nên thường xuyên. Cuối cùng gần như thành thói quen, hắn coi biệt viện của nàng là nơi nghỉ ngơi thường xuyên, hoàn toàn không màng đến lễ nghi, thể thống.

Thế nhưng sinh mẫu của Ninh Vương là đương kim Thái hậu, Tiên đế lại băng hà sớm, hắn là huynh đệ duy nhất của Thiên tử. Trong triều ngoài phủ, chẳng có mấy ai quản nổi hắn. Một Vương phủ rộng lớn như vậy, không người nào dám lên tiếng, bởi ở Ninh Vương phủ, Tiêu Dực chính là quy củ.

Đêm đó Phương Nhu bị giày vò đến tận gần sáng mới mơ màng thϊếp đi, ngay cả nước cũng không gọi. Còn Tiêu Dực sau khi tắm nước nóng, tinh thần khoan khoái bước ra ngoài. Trước khi rời đi, hắn còn đặc biệt dặn Xuân Đào phải trông nom cẩn thận, nếu Phương cô nương bị nhiễm lạnh thì tự đến chỗ quản sự trong viện mà lĩnh phạt.

Phương cô nương là cách xưng hô chung của trên dưới Vương phủ dành cho Phương Nhu.

Bọn hạ nhân đều biết nhìn sắc mặt mà làm việc, mọi thái độ đều dựa vào Tiêu Dực. Vương gia chưa mở lời, ai dám tự ý định đoạt. Từ đó về sau, hễ nhắc đến nàng, người ta đều gọi là Phương cô nương ở viện Tây Từ.

Chỉ cần nghe qua là hiểu.

Nhưng Phương Nhu cũng chẳng mấy để tâm. Là Phương cô nương hay Ninh Vương phi, với nàng mà nói cũng chỉ là một cái tên.

Nơi nàng lớn lên ở thành Túc Khâu, dân phong phóng khoáng, nam nữ không câu nệ lễ giáo. Hay nói đúng hơn, ở đó gần như chẳng tồn tại sự phòng bị khắt khe.

Thành Túc Khâu giáp với nước Tụng Dư, tuy vẫn là lãnh thổ của Thiên gia nhưng chịu ảnh hưởng sâu sắc từ phong tục ngoại bang. Nam nữ nơi ấy tự do yêu đương, việc lén lút qua đêm khi đã lưỡng tình tương duyệt cũng là chuyện thường. Nữ tử có thể tái giá, thậm chí hòa ly mang theo con cái cũng chẳng ai dị nghị.

Cả đời không gả không cưới cũng chẳng sao, chỉ cần có kế sinh nhai, tự khắc an yên đến già.

Vì vậy, điều Phương Nhu tin tưởng nhất, chính là câu nói năm ấy của Tiêu Dực:

“Tiểu Tiểu, nàng theo ta về kinh thành được không? Làm người của ta, ta nhất định sẽ không để nàng chịu uất ức.”