Chương 2

Nàng bước ra sân. Không gian yên tĩnh, vắng lặng đến lạ.

Trước kia Phương Nhu từng nói không cần lúc nào cũng có người kề cận, nàng cũng chẳng đòi hỏi gì nhiều. Vì vậy Tiêu Dực cho lui hết đám người hầu trong viện Tây Từ, chỉ để lại một mình Xuân Đào hầu hạ nàng.

Mang danh là nha hoàn, nhưng mỗi khi Tiêu Dực không ở biệt viện, Phương Nhu đều gọi Xuân Đào ngồi ăn cùng. Hai người thường đùa giỡn, nói đủ thứ chuyện trên đời, dần dần lại thành bạn đồng hành.

Có một lần, Tiêu Dực tình cờ bắt gặp Xuân Đào không giữ quy củ, khoác vai Phương Nhu khi cả hai đang cười đùa. Phương Nhu giật khăn tay của Xuân Đào. Hắn không một lời quở trách, chỉ một ánh mắt lạnh lẽo cũng đủ khiến Xuân Đào phải cúi đầu đi lĩnh phạt.

Sau hôm ấy, Xuân Đào khóc sưng cả mắt, nhớ đời một phen, từ đó thu liễm hẳn. Thế nhưng trong lòng Phương Nhu, nàng ấy vẫn là tri kỷ.

Suy cho cùng, giữa Vương phủ rộng lớn này, nơi kinh thành xa lạ này, Xuân Đào là người duy nhất nàng có thể thật lòng trò chuyện.

Có đôi lúc, Phương Nhu ngước nhìn bầu trời, thấy đàn chim lướt qua, trong lòng khẽ nghĩ: Thật tốt biết bao.

Ý nghĩ ấy nàng giấu rất sâu, ngay cả với Xuân Đào cũng chưa từng nói ra. Nàng chỉ lặng lẽ nghĩ: Chúng thật tự do.

Phương Nhu hiếm khi rời khỏi viện Tây Từ. Nàng biết Vương phủ rộng lớn, rộng đến mức chứa đủ vinh hoa phú quý và ân sủng của Ninh Vương Tiêu Dực. Nhưng đối với nàng, Vương phủ cũng lại nhỏ bé vô cùng, nhỏ đến mức chỉ gói gọn trong gian viện Tây Từ này. Với Phương Nhu, viện Tây Từ chính là toàn bộ Vương phủ, mà Vương phủ chính là Tiêu Dực.

Tiêu Dực rời kinh đã nửa tháng. Đêm hôm ấy hắn từ trong cung trở về thì Phương Nhu đã ngủ say.

Đến nửa đêm, nàng bỗng tỉnh giấc vì cảm thấy nóng bức. Đang là đầu xuân, kinh thành vốn chẳng oi ả đến vậy. Nàng khó chịu mở mắt, định gọi người, trong phòng tối om, chưa kịp hiểu chuyện gì thì đã thấy Tiêu Dực ở ngay trước mặt, bàn tay lớn đặt lên gò má nàng.

“A Dực…”

Nàng vẫn luôn gọi hắn như thế.

Y phục chẳng biết từ lúc nào đã rơi rớt, hơi ấm bao trùm lấy nàng. Cái nóng ban nãy nhanh chóng tan biến, thay vào đó là cảm giác mềm nhũn đến không còn sức lực. Mỗi lần đối diện Tiêu Dực, nàng dường như chưa từng được nguyên vẹn trở ra.

Hắn có khi cũng dịu dàng, biết nâng niu cảm xúc của nàng, khiến Phương Nhu chỉ biết chìm sâu, đầu óc rối loạn, không phân biệt nổi đâu là mộng, đâu là thật.