Chương 9

“Tao là kính nghiệp, bọn mày hiểu không. Đã diễn thì phải làm cho thật. Với lại, tao thấy vui mà, mặc dù là cá cược nhưng bọn mày không phải là tao nên không hiểu đâu.” Lại là tiếng cười đểu giả của Âu Dã Ảnh.

“Mày có biết là mày bây giờ nhìn khốn nạn lắm không Âu Dã Ảnh?” Lạc Phong Hồi nói với chất giọng như đang cố nén lại ý cười nhạo.

“Tụi mày cũng chả tốt đẹp hơn tao đâu. Trò này ngay từ đầu là cả bọn thống nhất với nhau mà. Mày cũng đừng quên, người bày ra trò này đầu tiên là mày đấy thằng họ Lạc.” Âu Dã Ảnh nhếch mép cười khẩy đầy khinh miệt.

Trong lúc cả bọn vẫn còn say sưa lời qua tiếng lại, dù đã cố đè thấp giọng để tránh người đang ngủ bên trong phòng bị đánh thức và nghe thấy những lời không hay. Dù vậy, trong nhóm người đang tụ tập trước hành lang vẫn còn có người sáng suốt nhớ đến chuyện quan trọng mà lên tiếng nhắc nhở.

“Nhưng mà… mẹ nó, tụi mày có bị gì không? Hết chuyện rồi đứng ở ngay cửa mà nói chuyện. Tụi mày không lo lỡ nó dậy nửa chừng rồi nghe thấy hết hả?” Chúc Hòa Minh nén lại âm lượng khiến cho chất giọng của hắn trở nên có phần chua chát mà mắng lũ bạn.

“Không đâu, nó ngủ rồi, ngủ như chết vậy đó. Tao nãy lay nó mà có tỉnh đâu.” Âu Dã Ảnh vừa nói vừa nhún vai trông rất bất cần.

Không để ý đến điệu bộ nhún vai ngả ngớn của tên họ Âu nọ, Tuyết Cung Ưu lia mắt nhìn xuống phần sushi trong tay đối phương rồi cười một tiếng nhỏ đầy châm chọc: “Ồ, không phải nói mang sushi về cho bạn trai nhỏ ăn à? Sao giờ mang ngược trở về rồi? Hay tự dưng nổi tính keo kiệt không muốn để người ta ăn?”

Cả bọn khi này nương theo lời nói của Tuyết Cung Ưu nhìn xuống phần thức ăn mà ban nãy Âu Dã Ảnh gọi nhân viên nhà hàng gói lại đem đi, rồi lại liếc sang nhìn hắn ta.

Nhận ra ánh mắt của bọn họ đều tập trung vào phần sushi trên tay mình, Âu Dã Ảnh thoáng nhìn xuống nó một cái rồi nhạt nhẽo cong môi, nói: “À, cái này ấy à. Hình như bị bệnh rồi, vừa đổi lại thành cháo xong, cái này tao mang về.”

Trong lời của Âu Dã Ảnh rõ ràng không chỉ đích danh ai, cũng chả nói rõ về ai nhưng ai cũng hiểu ý tứ của hắn đang ám chỉ người nào.

Nghe xong lời nói hết sức đương nhiên của Âu Dã Ảnh, cả bọn lại dùng ánh mắt đăm chiêu mà nhìn hắn.

“Cái này… đừng nói là mày thích nó thật rồi nhé?”

Bị một câu ấy làm cho sững người, Âu Dã Ảnh nhanh chóng phục hồi tinh thần rồi nhướng mày đầy chế nhạo nhìn bọn bạn.

“Tụi mày nghĩ nhiều quá rồi.”