Ở bên tai, khi này cậu nghe thấy âm thanh cửa mở và tiếng bước chân đi vào trong phòng.
Bỗng dưng cảm nhận được phần nệm dưới chân gần thang lên xuống giường bị lún nhẹ, sau đó là có ai đó đang sờ sờ vào lớp chăn bên ngoài.
Tiếng cười khẽ mà cậu đã luôn yêu, âm thanh thuộc về người cậu luôn dành trọn con tim chợt vang lên gần bên cạnh khiến ngực trái càng nhói đau hơn.
“Nhất Nhất, sao học về rồi cũng không nhắn tin cho anh? Tin nhắn anh gửi qua mà em cũng không trả lời. Sao hôm nay đột nhiên lại ngủ vào giờ này? Có chỗ nào en khó chịu sao?” Thanh âm dịu dàng, ngọt ngào không hề có lấy chút mỉa mai, bỡn cợt như vừa nãy, cứ như là mọi thứ đã diễn ra ở nhà hàng đều chỉ là ảo giác của Bạch Thế Nhất.
Nghe thấy tiếng thở đều đều cực nhẹ của người trong chăn, không nhận lại được bất kì phản hồi nào từ cậu, thế nhưng cũng không khiến hắn cảm thấy khó chịu. Ngược lại, động tác luồn tay vào chăn nắm nhẹ lấy cổ chân thon nhỏ xoa nắn càng thêm dịu dàng.
“Bị bệnh rồi à?”
Âu Dã Ảnh nhỏ giọng lẩm bẩm như đang tự nói chuyện với bản thân, không biết có phải hắn thực sự nghĩ rằng Bạch Thế Nhất bị bệnh mà phát lòng thương hại hay không. Âu Dã Ảnh chợt nhoài người lên, khom người đặt môi hôn xuống lớp chăn bên ngoài.
Lời thì thầm đầy yêu chiều nhỏ dần rồi biến mất, chỗ lún xuống ở nệm cũng mất đi, Bạch Thế Nhất cảm giác được hắn đã rời đi.
Cả căn phòng lại lần nữa rơi vào tĩnh lặng. Nhưng không bao lâu sau lại có tiếng mở cửa rồi tiếng bước chân, âm thanh đặt đồ lên bàn.
Sau một loạt thanh âm ấy, cửa lại bị mở ra rồi người đang loay hoay trong phòng rời đi và đóng cửa lại. Dù động tác của đối phương đã rất nhẹ nhàng nhưng thanh âm ‘cạch’ thật khẽ khi cửa vào chốt vẫn phát ra.
Tiếng bước chân đang dần đi khỏi phòng, ngay sau âm thanh cửa đóng thì mọi động tĩnh chợt dừng lại, cảm giác giống như đối phương vẫn đang đứng trước cửa chứ chưa hề rơi đi. Và quả nhiên, xuyên qua lớp cửa gỗ thường mong manh của phòng kí túc xa là giọng nói thân quen của ‘những người bạn cùng phòng’ cất lên.
“Bỏ về trước là vì lo cho bạn trai nhỏ của mày à?” Người mở lời trước là Du Chi Dương.
“Im đi, không liên quan đến mày.” Âu Dã Ảnh lại bày ra dáng vẻ lạnh lùng, giữa mày còn hơi nhíu lại vì khó chịu.
“ Bỏ anh em lại về trước. Giờ lại không cho bọn này nói? Mày nói thật đi, có phải mày có tình cảm với thằng họ Bạch ấy rồi không?” Là âm thanh đầy ghét bỏ của Tuyết Cung Ưu, hắn nhướng mày nhìn tên họ Âu với ánh mắt săm soi lẫn chút chế giễu.
“Âu Dã Ảnh, mày coi bộ rất thích diễn vai thâm tình ha.” Chúc Hòa Minh cười nhạt trào phúng.
“Tao là kính nghiệp, bọn mày hiểu không. Đã diễn thì phải làm cho thật. Với lại, tao thấy vui mà, mặc dù là cá cược nhưng bọn mày không phải là tao nên không hiểu đâu.” Lại là tiếng cười đểu giả của Âu Dã Ảnh.