Bạch Thế Nhất không tài nào nhớ được bản thân đã quay trở về kí túc xá như thế nào. Cậu cả người ngây ngẩn, thẩn thờ ngồi phịch xuống giường.
Phòng kí túc xá vắng tanh không có lấy bóng người, lúc này trong phòng chỉ có mỗi cậu.
Ngơ ngác nhìn vào khoảng không hồi lâu, Bạch Thế Nhất bỗng như con robot hết điện mà gục đầu nhìn xuống nền đất rồi rơi nước mắt trong lặng lẽ, thầm lặng không phát ra chút tiếng động.
Tiếng rấm rức như bị kẹt lại ở cổ họng không thể nào thoát ra được, cơn nghẹn ứ khiến cho lòng ngực của cậu cứ liên tục co lại quặn thắt không ngừng.
Từ dưới yết hầu chợt dâng lên cỗ chua chát pha chút đắng nghét làm đầu óc Bạch Thế Nhất bất giác trở nên tỉnh táo hơn.
Dây thần kinh cứ liên hồi nảy lên kí©h thí©ɧ tế bào não không ngừng lưu chuyển.
Những giọt nước mắt mặn chát cứ thi nhau lợp đợp rơi xuống như mưa làm mờ đi tầm mắt của cậu.
Không rõ là đã khóc bao lâu, Bạch Thế Nhất khi này chỉ cảm thấy cả đôi mắt cay xè đau xót, bọng mắt hình như cũng đã sưng húp lên khiến cho tầm nhìn bị hạn chế đi rất nhiều.
Cậu đã khóc nhiều đến nỗi mà cả người rệu rã mệt mỏi, thái dương cũng bị căng ra, đầu đau nhức như búa bổ.
Lê từng bước chân nặng nề đi vào nhà vệ sinh rửa mặt qua loa rồi lại lê thân đi về phía giường, leo lên niệm rồ thả người nằm phịch xuống mà thϊếp đi.
Khóc nhiều nên khiến tinh thần của Bạch Thế Nhất mệt mỏi vô cùng, vừa dán lưng xuống nệm thì đã ngủ ngay.
Chợt giật mình tỉnh dậy khỏi giấc ngủ không nông cũng chẳng quá sâu, trong lúc còn mơ màng chưa tỉnh hẳn bỗng từ bên ngoài vang lên tiếng bước chân đang hướng về phía này. Có thể là người của phòng bên, hoặc cũng có thể là mấy người bạn cùng phòng của cậu đã trở về.
Và thật trùng hợp, bạn cùng phòng của cậu gần như đều là người quen. Một phòng kí túc xá có 4 người, không tính cả Bạch Thế Nhất thì lần lượt là Chúc Hòa Minh, Du Chi Dương và Tuyết Cung Ưu. Mà bọn họ đều là người trong nhóm bạn của Âu Dã Ảnh.
Chuyện này đến tận khi cậu và Âu Dã Ảnh ngầm xác định mối quan hệ, rồi dưới danh bạn bè mập mờ đi chơi cùng nhóm bạn hắn, thì Bạch Thế Nhất mới ngỡ ngàng nhận ra một vài gương mặt quen thuộc kia.
Lúc đó, cậu còn ngây thơ nghĩ rằng bọn họ có duyên thật đấy. Giờ nghĩ lại, có khi mọi thứ ngay từ đầu đều là một trò chơi lấy tình cảm làm chủ đề chính chỉ để bọn họ tiêu khiển, giải sầu những lúc buồn chán mà thôi.
Nghe thấy tiếng động ngoài cửa, người trên giường càng vùi sâu mình vào trong chăn hơn, tiếng hít thở cũng thoáng khựng lại giây lát và bị đè nén trở nên nhỏ hơn.