Chương 5

Những thứ nghe thấy được khi đứng từ bên ngoài cửa đã thành công làm Bạch Thế Nhất cả người cứng đờ. Một cảm giác lạnh lẽo từ dưới lòng bàn chân xộc thẳng lêи đỉиɦ đầu khiến cho cả người cậu tê dại và không thể tiến thêm được bước nào.

Âm giọng đặc trưng của anh người yêu vang lên lanh lảnh, hòa vào đó còn là tiếng cười đùa, cười cợt của những thanh âm quá mức quen thuộc với Bạch Thế Nhất.

“Dã Ảnh, mày vẫn còn đang quen thằng nhóc họ Bạch à?” Âu Thiên Dật cùng tiếng cười khẽ không rõ ý tứ hỏi.

“Ừ, làm sao?” Là Âu Dã Ảnh đang nói.

“Có làm sao đâu. Chẳng qua là cũng khá lâu rồi đấy, mấy tháng rồi. Chả phải ban đầu theo cá cược nói là chỉ chơi vui 1 2 tháng gì đó rồi đá nó à?”

Âu Thiên Dật là anh em họ của Âu Dã Ảnh, hai người cùng họ cùng độ tuổi nên cũng tính như khá thân thiết trong họ. Cũng chính vì thế mà cả hai có rất nhiều bạn bè chung.

Nói xong, Âu Thiên Dật lại nhếch môi cười nhìn chả có mấy phần nghiêm túc, ngược lại trông thêm mấy phần ngông nghênh. Hắn không nhìn thẳng vào thằng em họ Âu Dã Ảnh mà chỉ chăm chăm nhìn xuống chiếc zipo đang nghịch trong tay.

“Còn làm sao nữa, không ngờ một thằng trước giờ chỉ hứng thú với mấy em gái như mày lại chịu theo đuổi rồi quen thằng họ Bạch kia đấy. Lúc đó thuận miệng nói bừa thôi, không ngờ mày chấp nhận cái màn cược đó mà làm thật đấy.” Lần này người lên tiếng chính là tên Ngải Cư. Một tên hoa hoa công tử đào hoa, đa tình chính hiệu. Hắn và Âu Dã Ảnh nếu so ra thì cũng một chín một mười, không ai thua kém ai.

“Thì đó! Tao còn không ngờ tới!” Còn đây là giọng của Sầm Đinh Tổ, một tên luôn thích bày ra thái độ không xa không gần đối với Bạch Thế Nhất. Điều đó, làm cho cậu lúc nào cũng hoài nghi, không biết liệu bản thân có chọc phải điều gì đó khiến tên Sầm Đinh Tổ này không ưa mình hay không.

Nhưng mà, thứ làm Bạch Thế Nhất bàng hoàng thực không chỉ là sự thật phía sau mối tình ngọt ngào của chính mình, cũng chẳng phải sự trở mặt của Ngải Cư hay Sầm Đinh Tổ. Mà là sự tham gia của một người mà Bạch Thế Nhất chả bao giờ nghĩ tới, Lạc Phong Hồi.

Lạc Phong Hồi cũng có thể xem là bạn cùng lớp với Bạch Thế Nhất cậu trong một vài môn học. Hắn cũng chính là người bạn thân thiết nhất với cậu trong nhóm bạn của Âu Dã Ảnh.

Tên họ Lạc này lúc nào cũng quấn quýt cười đùa với cậu, hắn luôn mang tới cho Bạch Thế Nhất cậu một cảm giác thân thiết như những người bạn thân thực sự. Và… cậu đã thực sự xem hắn là một người bạn thân, một người bạn tốt của mình, nhưng không ngờ…

“Má! Mà tao tức! Tao quen biết với thằng họ Bạch đấy trước, nhưng không ngờ cậu ta bị mày cưa đổ thật.” Chủ nhân của giọng nói lần này triệt để khiến Bạch Thế Nhất lặng người, là Lạc Phong Hồi. Cái người mà Bạch Thế Nhất thực sự đã xem là bạn. Âm giọng của hắn chất chừa đầy sự ghen tức không cam lòng.

“Bất ngờ không? Cay không?” Âu Dã Ảnh cười lên một tiếng rõ tự mãn.

“Cay cái mẹ gì! Tao còn tưởng tên họ Bạch đó thẳng nên mới để mày có cơ hội. Nếu biết cậu ta dễ dãi như vậy thì không tới lượt mày húp rồi.” Không ngờ Chúc Hòa Minh cũng tham gia vào cuộc đối thoại này.

Người này bình thường luôn tỏ ra hòa nhã và lịch thiệp đối với Bạch Thế Nhất, hắn luôn để lại cho cậu một ấn tượng rất tốt, thậm chí là chỉ số thiện cảm của cậu dành cho hắn còn rất cao. Nhưng, thì ra cũng chỉ có thế…

“Mà nhắc mới nhớ, sao hôm nay thằng họ Bạch không đến vậy? Bình thường không phải nó đều tranh thủ vào giờ này để liếc mắt đưa tình với mày à, Dã Ảnh?”

“Bận rồi, nghe nói là có lớp nên không đến.” Âu Dã Ảnh vừa xem điện thoại vừa lơ đãng đáp.

“Ồ… có lớp à? Thằng họ Âu nhà mày, đừng có quấy rầy ‘bé yêu’ của mày quá chứ, người ta còn bận làm sinh viên 5 tốt kìa.” Lại là Âu Thiên Dật, tên anh họ của Âu Dã Ảnh với cái giọng điệu đầy bỡn cợt.

“Im đi, đừng có thằng họ Âu này, thằng họ Âu nọ. Nhắc lại cho nhớ, tôi với ông cùng họ đấy.” Âu Dã Ảnh ném lại một cái nhìn đầy lạnh nhạt cho người vừa nói.

Tiếp theo một giọng nói mà Bạch Thế Nhất hoàn toàn không ngờ được vang lên, tham gia cùng bọn họ.