Từ nhỏ, Úc Cửu Tư đã nhặt được một cậu bé lang thang ngoài đường và mang về nuôi, họ cùng lớn lên với nhau như những đôi thanh mai trúc mã ngoài kia. Nhưng một ngày nọ, sau giấc ngủ dài, cô phát hiện …
Từ nhỏ, Úc Cửu Tư đã nhặt được một cậu bé lang thang ngoài đường và mang về nuôi, họ cùng lớn lên với nhau như những đôi thanh mai trúc mã ngoài kia. Nhưng một ngày nọ, sau giấc ngủ dài, cô phát hiện ra người bạn thuở thiếu thời của mình đã thay đổi hoàn toàn. Cơ thể cậu như tan vỡ, linh hồn rơi vào một thế giới khác, bị thu nhỏ lại như một sinh mệnh mong manh.
Để cứu Tang Vọng, Úc Cửu Tư buộc phải xuyên vào thế giới kia, trở thành một vai phản diện mờ nhạt, vừa câm vừa yếu đuối, tồn tại như một nét bút lướt qua cuộc đời mà chẳng ai để ý. Cô chỉ mong có thể tìm lại cậu, chậm rãi nuôi dưỡng, che chở và bảo vệ cậu như thuở ban đầu.
Thế nhưng đời lại không như là mơ. Tang Vọng lớn lên lại đẹp đến mức khiến người khác vừa nhìn đã động lòng. Úc Cửu Tư chỉ đành một bên phanh phui bộ mặt thật của kẻ giả tạo, một bên cực khổ làm việc, cố gắng kiếm tiền mua lâu đài để nuôi “Tang Bảo Bảo” của mình.
Nhưng thế giới này vốn không hề bình yên như thế. Đôi khi bầu trời đột ngột nứt toác, mở ra những lỗ hổng khổng lồ, và từ trong đó rơi xuống vô số vật thể kỳ dị, thậm chí là rơi xuống cả một con người. Cho đến một ngày, ngay trước mặt Úc Cửu Tư bỗng nhiên xuất hiện một kẻ tự xưng là “Long Ngạo Thiên”.
Sáng hôm ấy, tỉnh lại trong vòng tay Tang Vọng, cô hoảng hốt phát hiện trong chăn của mình xuất hiện một cái đuôi rắn.
“Bảo bảo, cậu bị lộ đuôi mất rồi.”
“Ừm.”
Tang Vọng thản nhiên đáp, rồi bình tĩnh kéo cái đuôi nhét vào lòng cô.
Á! Tại sao lại bắt cô ôm chặt cái đuôi rắn này chứ?!
Trong mắt Úc Cửu Tư, Tang Vọng mãi mãi là một tiểu thiên sứ ngoan ngoãn, yếu mềm, cần được cô che chở và bảo vệ. Nhưng trong mắt người đời, thì Tang Vọng lại như thể là một ác ma mới tỉnh giấc từ vực sâu, vô cùng lạnh lùng và tàn nhẫn.
Tang Vọng vốn có một vẻ ngoài vô cùng ngoan ngoãn, nhưng nội tâm lại trà xanh đến đáng sợ:
“Bé ngoan không thích anh sao? Sao hôm nay em vẫn chưa hôn anh?
Anh chỉ muốn mang em đến nơi không có ai…để em chỉ nhìn một mình anh, chỉ thuộc về anh mà thôi.”