Sau khi Bowanen rời đi, lớp học chìm vào im lặng.
Thời gian huấn luyện là từ 3 giờ chiều ngày mai đến 8 giờ sáng ngày thứ tư.
Vì lựa chọn của Hugh, bảy người họ sẽ cùng nhau trải qua gần bốn ngày trong viện dưỡng lão cũ kỹ và rẻ tiền đó.
Sự can thiệp của Bowanen chỉ tạm thời gắn kết đội ngũ đang căng như dây đàn này, khi ông rời đi, mọi thứ lại trở về như cũ.
Fiana đứng dậy, cô cầm roi da gõ lên bàn, giọng điệu bực bội.
“Tôi không cần đồng đội, càng không muốn cùng các người tham gia trận đấu. Tôi sẽ xin học viện rút lui, các người muốn đi hay ở tùy ý.”
Fiana quay lưng bước đi.
Tiếng bước giày da của cô đập xuống sàn, vang lên âm thanh nặng nề.
Ailrit nhìn theo Fiana rời đi, vươn vai.
Anh cười tươi, giọng điệu dịu dàng nhưng lời nói lại sắc như dao.
“Các người không chống nổi ảnh hưởng của mê hoặc, quá yếu đuối. Tôi không muốn nghe mấy lời sến súa vô vị của các người mỗi ngày đâu. Cái nhà thương điên đó tôi cũng sẽ không đến, các người tự đi chịu khổ đi.”
Lại một thành viên rời đi.
Dooku im lặng từ đầu đến cuối, Irene nghịch ngón tay, Zhuo nhìn chằm chằm vào Norvia, còn Hugh thì thẫn thờ.
Thực ra, sau khi bỏ phiếu quyết định tên đội, Hugh đã ngồi thừ ra.
Đôi mắt xanh lục trong suốt của anh không tập trung vào đâu cả. Với việc các thành viên rời đi, vị đội trưởng mới được chỉ định này cũng chẳng nói gì.
Norvia đã đoán trước được tình huống này.
Một núi không thể có hai hổ, huống chi trong đội này còn nhiều hơn hai.
Việc cô được chọn làm phó đội trưởng là kết quả đã có dự đoán từ trước, dù sao tiểu thuyết cũng viết như vậy, nhưng không ai biết liệu cốt truyện có nhất định sẽ xảy ra hay không.
Đôi mắt Norvia trong vắt như biển xanh.
Là phó đội trưởng, cô sẽ chỉ làm phần việc của mình, không chối từ.
Nhưng những thứ vượt quá thì không cần thiết.
Norvia đứng dậy, Zhuo và Irene ngẩng đầu nhìn cô.
Hugh cũng ngẩng lên, không biết đang nhìn cô, hay không khí phía sau, hay nhìn ánh nắng.
Norvia nở nụ cười thân thiện.
“Chúng ta gặp nhau tại Viện dưỡng lão Korad vào 3 giờ chiều mai, mọi người nhớ mang theo đồ dùng cá nhân đầy đủ. Tôi còn có việc làm thêm, nên xin phép đi trước.”
Norvia gật đầu chào rồi cũng rời khỏi lớp học.
Phòng sinh hoạt 1206.
Norvia nhìn biển số phòng, nụ cười trên môi càng rõ ràng hơn.
Hóa ra căn cứ của đội phản diện trong tiểu thuyết là phòng sinh hoạt 1208.
Cho dù là một sự khác biệt nhỏ bé cũng có thể khiến Norvia cảm nhận được cốt truyện đã lệch khỏi quỹ đạo, cô có thể tránh xa hơn cái kết đáng ghét kia.
Tiệm bánh Fait đông nghịt khách, Norvia chào quản lý rồi vào ca thay đồng nghiệp.
Dưới ánh nắng, thiếu nữ tóc bạc mắt xanh với gương mặt tinh xảo mong manh, cánh tay thon thả trắng trẻo, những ngón tay mềm mại và nhỏ nhắn.
Cô trông có vẻ yếu đuối mong manh, dịu dàng dễ vỡ.
Norvia ân cần giới thiệu món tráng miệng của Fait cho một bà mẹ, rồi đưa cho bé gái tết tóc bím tộc mèo một cây kẹo mυ"ŧ dâu tây.
Khi làm việc, Norvia luôn giữ nụ cười ôn hòa, dù bị ngắt lời cũng không tức giận, gặp khách hàng khó tính vẫn kiên nhẫn giải thích.
Quản lý tiệm bánh Fait rất hài lòng với Norvia, hài lòng đến mức nguyện ý trả thêm cho nàng một đồng bạc.
Hôm nay, sau khi đóng cửa, món còn lại nhiều nhất là bánh sừng bò socola.
Theo thông lệ, Norvia có thể nhận tất cả đồ tồn kho sau khi quản lý chọn.
Quản lý chọn hai chiếc bánh sừng bò socola và bánh mousse sữa, để lại toàn bộ đồ ngọt còn thừa cho Norvia, lẩm bẩm điều gì đó kỳ lạ.
Đáng lý, khách hàng có sở thích cố định. Món bánh bán chạy và bánh ế ẩm nên có tính ổn định nhất định.
Nhưng trong tiệm của ông, món bán chạy mỗi ngày đều không giống nhau, ông không thể đoán được khách hàng hiện tại thích gì.
Norvia cười, không đáp lại.
Quản lý đưa chìa khóa cho Norvia, dặn cô khóa cửa cẩn thận rồi yên tâm rời đi.
Norvia thờ ơ nhìn theo bóng lưng vội vã của quản lý, đôi mắt xanh lam càng lúc càng thẫm màu.
Cô không bao giờ kỳ vọng vào bản tính con người.
Kỳ vọng nhiều, sẽ có rủi ro thất vọng.
Một bài học đau đớn thời nhỏ đủ khiến cô khắc cốt ghi tâm.
Norvia khẽ cười.
Mỗi khi cô nghi ngờ về tính chân thực của thế giới, cô luôn nhớ đến người thầy giả mạo đã lừa hết tài sản của cô, cùng những bà hàng xóm lắm mồm.
Khi bố mẹ cô còn sống, họ buôn chuyện, khi bố mẹ mất, họ buôn chuyện về cô.
Ngày ngày nghe, chưa bao giờ trùng lặp.
Cái loại ác ý không che giấu đó, thật đến không thể thật hơn.
Cũng giống như giờ phút này.
Norvia khóa cửa, xách giỏ đồ ngọt bước dưới ánh trăng về ký túc xá.
Tiệm bánh Fait nằm trong ngõ hẻm quanh co, buổi tối khi trời tối đen rất dễ bị lạc đường.
Lần đầu đến, Norvia mất hai tiếng mới tìm được đường ra.
Thế nhưng giờ đây, con đường này đã nằm gọn trong lòng bàn tay cô rồi.
Norvia bước đi nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt lướt về phía sau.
Mấy bóng đen lén lút theo dõi, giữ khoảng cách vừa phải rồi từ từ rút ngắn.
Chuyện như vậy cô gặp nhiều đến mức thành quen.
Đến cửa ngõ, Norvia thở dài.
Cô vuốt mái tóc bạch kim dài đến eo, lộ ra vầng trán trắng ngần.
“Vẫn chưa ra tay sao? Tôi mà đi tiếp nữa, các người sẽ không còn cơ hội đâu.”
Những bóng đen bám theo nãy giờ lần lượt hiện rõ người.
Đó là đám lưu manh lang thang trên phố, một nửa là người, một nửa là Thú tộc. Tóc của bọn chúng nhuộm vàng xanh, trông như cỏ khô bị đổ dầu, hình xăm trên người xiêu xiêu vẹo vẹo, không giống một nhóm có tổ chức.
“Anh để ý em lâu rồi, cô em, chúng ta kết bạn nhé?”
Tên Nhân tộc cầm đầu mở miệng, hàm răng ố vàng nhai nhồm nhoàm sự thèm muốn ghê tởm.
Norvia nhớ lại ngày đầu đến Fait, quản lý nhìn cô vài giây rồi vội vã bỏ đi khi trời chưa tối.
Ông ta biết sẽ có đám lưu manh đến quấy rối, nhưng không biết Norvia biết ma pháp.
Ông ta chọn tránh né, thậm chí cung cấp địa điểm cho bọn côn đồ làm nơi hưởng lạc, như khoản phí bảo kê.
Hôm đó, Norvia trút hết tức giận tích tụ lâu ngày và nỗi oán hận khi ôn thi.
Sàn tiệm bánh nhuộm đỏ, quản lý về không nói gì, tự mình cọ rửa sạch sẽ.
Ông ta không đề cập gì đến chuyện đó, chỉ bảo Norvia có thể mang đồ ngọt thừa về vào buổi tối.
Norvia tiếp tục đi làm. Cô rất thích công việc lương cao này.
Thu nhập của tiệm, cô và quản lý mỗi người bốn phần, hai phần còn lại là lương nhân viên khác.
Hơn nữa thỉnh thoảng còn có đối tượng để xả stress, cũng coi như giải trí.
Norvia giải quyết lũ vô lại mà không dính máu, sạch sẽ xách giỏ về ký túc xá.
Tại sao đồ ngọt và bánh tồn kho mỗi ngày đều khác khau?
Tất nhiên là vì mỗi ngày cô muốn ăn thứ khác nhau.
Norvia vừa cắn bánh sừng bò socola, vừa sắp xếp đồ dùng mang đến viện dưỡng lão, tự nhiên nghĩ như vậy.