“Nếu tôi có tội, xin hãy để Dius trừng phạt tôi, chứ đừng bắt tôi ngồi đây, đối diện với sáu đồng đội còn lại trong im lặng.”
Norvia Riley.
Norvia ngồi im bần thần. Bên trái cô là Zhuo, bên phải là Nữ công tước Fiana.
Ngột ngạt quá. Thật sự ngột ngạt.
Norvia run rẩy nghĩ thầm. Cô thực sự sợ Fiana sẽ đùng đùng nổi giận mà vặn cổ mình.
Nếu muốn vặn cổ ai, xin hãy nhắm vào Hoàng tử Hugh ngồi đối diện cô.
Anh ta trông có vẻ chịu đòn tốt hơn.
Hoàng tử Hugh với mái tóc đỏ rực, từ xa trông như ngọn lửa bùng cháy.
Đôi mắt xanh lục của anh tựa ngọc bích trên vương miện, trong suốt và lấp lánh, nhưng ẩn chứa sự điên cuồng khó kiềm chế.
Trước khi vào lớp, Norvia đã quan sát một chút.
Zhuo vẫn như thường lệ: tóc xanh đen, môi đỏ thắm, đuôi mắt hơi cong, mắt đen lông mi đỏ hồng, một nốt ruồi nhỏ dưới mắt trái, chiếc váy lụa xanh phủ lớp voan đen, quyến rũ vô cùng.
Dù đã sống 200 năm, nhưng vẫn mang dáng vẻ 16 tuổi, cô chỉ có thể coi là một phù thủy 16 tuổi bẩm sinh.
Cô ấy được sinh ra từ Khu rừng Đen, khu rừng 500 năm tuổi với nguyên tố ma thuật mộc hệ dày đặc, đậm đặc đến mức sinh ra linh hồn.
Đó chính là Zhuo.
Cô ấy có hình hài từ 16 năm trước. Dù mang ký ức 200 năm, vẫn chỉ là một cô bé vị thành niên.
Câu này là của Viện trưởng Albersig nói.
Norvia có lý do để nghi ngờ rằng viện trưởng chỉ muốn có cảnh quan miễn phí.
Bên cạnh Zhuo là Elliet.
Norvia choáng váng một chút.
Đó không phải vẻ đẹp của nhân gian.
Tóc vàng mắt xanh, lông mi cong vυ"t, mũi cao thẳng, đôi môi mềm mại khẽ cong thành nụ cười đầy ẩn ý. Không có điểm nào không hoàn hảo.
Xung quanh anh dường như bao phủ một bầu không khí đặc biệt.
Elliet lười nhác ngồi đó, mái tóc vàng phản chiếu ánh mặt trời, như thể ngay cả ánh nắng cũng thiên vị anh.
Chỉ một góc nghiêng, đã khiến Norvia mê mẩn một lúc.
Norvia đảo mắt, nhìn thấy bóng đen đối diện Elliet.
Đó hẳn là Dooku Nivas.
Một người điều khiển rối đến từ Vực Sâu.
Hôm qua, trường đã phát tài liệu cơ bản về các thành viên đội, bao gồm tên và hệ theo học.
Thực ra không cần tài liệu, Norvia cũng biết tên anh.
Quá khứ của anh như một màn sương, chỉ có kết cục là rõ ràng.
Dooku ghét nhất hai điều: một là mất tự do, hai là trở về Vực Sâu.
Cuối cùng, anh bị biến thành con rối, tro cốt rải xuống đầm lầy Vực Sâu.
Nhưng anh thực sự không làm gì sai, mọi phân biệt đối xử đều chỉ vì thân thế của anh.
Anh đến từ Vực Sâu.
Vực Sâu không được ưa chuộng.
Nơi đó chìm trong bóng tối, chỉ có quái vật và các chủng tộc ô uế. Đó là vùng đất hoang tàn bị thần linh bỏ rơi.
Dooku là học sinh hiếm hoi đến từ Vực Sâu.
Phải biết rằng, người Vực Sâu không có lưu thông tiền tệ, họ trao đổi hàng hóa trực tiếp.
Nghèo đói kinh tế dẫn đến giáo dục lạc hậu.
Nếu Dooku không có năng khiếu điều khiển rối đặc biệt, Học viện Albersig đã không phá lệ nhận anh.
Norvia không nhìn rõ mặt Dooku. Anh ẩn mình trong áo choàng đen, đeo mặt nạ và đội mũ. Trên bàn trước mặt là một con rối tóc bạc mắt tím, dễ thương và ngây thơ, có lẽ là tác phẩm của anh.
Bởi vì con rối mắt tím tí hon này cũng đang ngồi cứng đờ, không nói không cười.
Bên cạnh Dooku, đối diện Zhuo, là tiểu công chúa tộc Sói Xám, Irene Rouge.
Học sinh thú tộc đều thuộc khoa “Thoái Tổ”.
Đây là thiên phú di truyền của họ.
Hậu duệ của tộc Thần Điểu có thể biến thành chim, hậu duệ Cá Sấu thành cá sấu, hậu duệ Sói Xám thành sói xám.
Biến hình theo nghĩa đen.
Từ năm đến mười ba tuổi là giai đoạn biến hình đỉnh cao của thú tộc, họ có thể tự do chuyển đổi giữa dạng thú và người.
Rouge là vương quốc thú tộc phát triển cao. Dù diện tích nhỏ, nhưng sói xám thông minh và nhạy bén, sớm học cách giao thiệp với các chủng tộc khác, thu phí qua lại ở vùng trọng yếu để làm giàu.
Nhánh Rouge là hoàng tộc của Sói Xám.
Trong thú tộc, những đứa trẻ sau mười ba tuổi không thể biến hình bị coi là phế phẩm không được thần thú ban phúc.
Sói Xám coi trọng gia đình, không bỏ rơi người thân. Dù Irene 18 tuổi vẫn không biến hình được, tộc Rouge vẫn gọi cô là công chúa.
Norvia lặng lẽ quan sát công chúa Irene với đồng tử đỏ rực, mái tóc xám dài đến mắt cá, thấy cô rất giống công chúa trong truyện cổ tích.
Nhỏ nhắn, xinh đẹp và yếu đuối.
Nếu không phải vì trà xanh của cô gây bão trong học viện, thì còn giống hơn nữa.
Không ai nói gì.
Norvia bối rối ngồi giữa Zhuo và Fiana.
Vì trong lớp chỉ có một chiếc bàn dài và tám ghế.
Cô chỉ có thể chọn ngồi giữa Zhuo và Fiana, hoặc giữa Irene và Hugh.
Hugh và Fiana không ưa nhau.
Mái tóc hồng của Fiana được cuộn gọn gàng, đôi mắt hoa hồng chỉ toát lên sự bực bội.
Norvia nghĩ, khi Fiana không nói, cô rất giống con búp bê cô từng thấy ở rạp xiếc kiếp trước.
Toàn thân màu hồng, thân bông mềm mại.
... Không, không giống lắm.
Norvia nhớ lại Fiana trong lớp huấn luyện biến hình, mặc đồ kỵ sĩ đen.
Tóc hồng buông xõa trên vai, đôi mắt hoa hồng sẫm màu như máu.
Cô tô son đen, quyến rũ và nguy hiểm, cả người như một con rắn độc ăn thịt không nhả xương.
Một khi bị nhắm đến, sẽ không có kết cục tốt.
Hoa hồng dại ở Phebele màu hồng.
Vì ở Phebele, chỉ những bông hồng được tưới bằng thuốc nhuộm trong nhà kính mới có màu đỏ.
Hoa hồng dại Phebele, đầy gai, khó hái và có độc.
Norvia căng thẳng.
Vì cô cuối cùng cũng nhìn thấy tấm màn ánh sáng ở góc lớp.
Trên đó, dòng chữ đen in đậm hiển thị “BUỔI GẶP MẶT ĐỘI”, với bộ đếm ngược phía sau.
Còn ba phút.
Bên dưới liệt kê ba nhiệm vụ.
1. Chọn đội trưởng
2. Chọn phó đội
3. Quyết định địa điểm cắm trại đầu tiên
Cả ba nhiệm vụ đều bị gạch chéo.
Norvia choáng váng.
Cô xin nghỉ nửa tiếng vì phải nộp báo cáo.
Vừa vào đã gặp im lặng.
Và hiện giờ, đội này trông như sắp tan rã.
Thực sự là đã tan rã rồi.
Norvia không lên tiếng. Có lẽ điều này cũng tốt, phá vỡ kịch bản định sẵn của tiểu thuyết nghe thật vui.
Norvia thả lỏng người.
Hôm nay tan học cô còn phải làm thêm ở tiệm bánh mì Fait, một tiếng được ba đồng bạc. Tối đóng cửa, bánh không hết Norvia có thể mang về.
Như vậy sẽ tiết kiệm được tiền ăn tối.
Norvia buồn chán xoay tròng mắt xanh.
Còn hai phút ba giây.
Norvia đột nhiên nhận ra, cả bàn này tóc tai đủ màu sắc.
Kể cả cô.
Trắng, xanh, vàng, bạc, xám, đỏ, hồng.
Một bàn Visual Kei. (*)
Trong khoảnh khắc đó, Norvia nhớ đến những thiếu niên ma trơi kiếp trước.
Không hiểu sao lại hợp với lũ phản diện này.
Norvia tưởng tượng ra cảnh Hoàng tử Hugh mặc quần bó nhảy múa.
Cũng không hề thấy kỳ quặc.
Cứu mạng. Gán cho ai cũng không thấy kỳ quặc lắm.
Dù ngồi đây toàn người quyền cao chức trọng hoặc tâm thần không ổn định, Norvia vẫn bật cười thành tiếng.
Dù sao sau này cũng không gặp lại nữa, cười một lần cũng không sao.
Giống như truyện cười dưới địa ngục vậy, tuy thiếu đạo đức nhưng buồn cười thật.
Gõ “1” Dius sẽ cười cùng bạn.
Tiếng cười của Norvia kích động Fiana bên cạnh, cô đứng dậy định bỏ đi thì bộ đếm ngược trên màn ánh sáng về 0.
Màn ánh sáng phát ra tiếng hét chói tai như ma quỷ.
Cả đội đều giật mình.
Ngay lúc đó, tiếng gõ cửa vang lên.
Rầm! Cửa mở ra.
Norvia nhận thấy, hầu như tất cả đều giật mình rồi ngồi ngay ngắn.
Fiana nhanh chóng ngồi xuống.
Norvia ngơ ngác nhìn ra cửa.
Cánh cửa phòng học phản chiếu ánh sáng, Norvia chỉ thấy một bóng đen khổng lồ với hai chiếc sừng nhọn hai bên đầu.
Norvia cũng ngồi thẳng lưng.
Cô biết người đến là ai rồi.
Chủ nhiệm giáo dục năm hai, Bowanen.
Huyền thoại đương thời, người giữ kỷ lục lâu nhất ở đấu trường giác đấu, một trong Ngũ Thú Dũng Sĩ, người huấn luyện không phân biệt thân phận, tộc trưởng tộc Bò Xanh hiện tại, kiêm viện trưởng khoa Thoái Tổ.
Trong bảy người ngồi đây, trừ Norvia và Zhuo, tất cả đều bị Bowanen đánh.
Từ sắc mặt xám xịt của họ, Norvia đoán họ bị đánh thê thảm đến mức nào.
======
Chú thích:
(*) Visual Kei: Một phong trào nghệ thuật tại Nhật, đề cao vẻ đẹp và “gây sốc” thị giác thông qua trang phục cầu kỳ (Đông Tây kết hợp, da, ren phô trương), trang điểm đậm, kiểu tóc phức tạp, phi giới tính.