Chương 3: Manh mối và những mong ước ấp ủ từ lâu

Norvia nhắm mắt lại, chuẩn bị nghênh đón mặt trời ngày mai.

Nhưng cô không tài nào ngủ được.

Norvia mở to hai mắt, nhớ lại kết cục cuối cùng của chính mình trong tiểu thuyết.

Một lúc sau, cô khẽ cười thành tiếng.

Thật ra từ đầu cô đã không thích cuốn tiểu thuyết này.

Pentina chưa từng bỏ ra chút nỗ lực nào, mọi thứ đối với cô ta đều dễ như trở bàn tay. Vì thế cô ta ngây thơ, tàn nhẫn, lại luôn giữ thái độ cao ngạo.

Cái gọi là “cứu rỗi” của cô ta chỉ là những lời rác rưởi khô khốc, cái gọi là “phấn đấu” chẳng qua là ngủ từ sáng đến tối, cái gọi là “đối kháng với thế lực hắc ám” thực chất lại là nỗi sợ hãi không thể giành được vị trí đứng đầu.

Nếu không thể lôi kéo, thì phải mau chóng tiêu diệt.

Cô ta đã thể hiện điểm này một cách vô cùng nhuần nhuyễn.

Norvia chán ghét cô ta. Chán ghét một cách rõ ràng rành mạch.

Nhưng trước khi có bất kỳ sự giao thoa nào, sự chán ghét ấy chỉ giới hạn ở một nhân vật trên trang giấy mà thôi.

Norvia quấn mái tóc trắng quanh ngón tay, vòng này qua vòng khác, tựa như những sợi tơ nhện mỏng manh.

Cô tuyệt đối không thể đi đến kết cục trong tiểu thuyết kia được.

Sự phẫn nộ và không cam lòng của cô bắt nguồn từ cảm giác bị xem thường.

Đó là sự phẫn nộ khi nỗ lực của mình bị lướt qua một cách hời hợt, cùng với nỗi hoảng loạn khi quỹ đạo trưởng thành lại trùng khớp với những gì xảy ra trong tiểu thuyết.

Nếu cốt truyện là thứ không thể chống lại, thì cô không còn lựa chọn nào khác.

Nhưng kết cục… đã bắt đầu lộ ra manh mối rồi.

Cô tuyệt đối không thể bị tên con trai súc sinh của gã quý tộc đầu heo kia giam cầm và tra tấn được.

Hắn ta đã chết rồi.

Cây băng trùy trước tiên đâm nát bộ phận mà hắn ta tự hào nhất, sau đó mới xuyên thẳng vào đầu hắn.

Hắn ta đã chết hoàn toàn ngay trước mặt Norvia.

Cuối cùng cây băng trùy tan chảy, hòa vào cùng máu tươi.

Không để lại chút chứng cứ nào, không có bất kỳ điểm đáng ngờ nào.

Đây chính là báo ứng vì hắn dám có ý định làm nhục cô trước mộ phần cha mẹ cô.

Norvia ngưng tụ một cây băng trùy trên tay, trong suốt đến mức có thể nhìn rõ ánh trăng xuyên qua.

Cô thờ ơ nghĩ thầm.

Tất cả chỉ là ngoài ý muốn mà thôi, giống như đám quý tộc từng tuyên bố cái chết của cha cô cũng chỉ là “ngoài ý muốn” vậy.

Vị quý tộc đạo mạo trang nghiêm kia cũng chết vì ngoài ý muốn.

Xe ngựa của ông ta đột nhiên hỏng, ông ta ngã khỏi xe, đầu đập vào một tảng đá cứng.

Xe ngựa sao lại đột nhiên hỏng chứ?

Có lẽ là linh hồn cha tôi trên trời phù hộ đấy.

Tám năm trước, Norvia đã dùng lý do này để trả lời những kẻ điều tra còn nghi ngờ.

Bọn họ đã chấp nhận cái chết của cha cô là ngoài ý muốn, vậy cũng nên không chút nghi ngờ gì đối với cái chết của vị quý tộc kia chứ.

Dù sao mặt trời của ngày mai và “ngoài ý muốn”, chẳng ai biết cái nào sẽ đến trước.

Norvia hóa cây băng trùy thành hơi nước, cảm nhận chút ẩm ướt trong lòng bàn tay.

Kế hoạch của cô dành cho tương lai tuyệt đối không phải là bị người khác hành hạ.

Mà hai kẻ đã chết từ lâu kia cũng không thể tìm cô gây phiền phức nữa.

Cái gọi là cốt truyện tiểu thuyết, từ khoảnh khắc Norvia không còn nhớ rõ nội dung tiểu thuyết thì đã bị phá vỡ rồi.

Nếu cô thực sự chỉ là một đứa trẻ mười tuổi không có ký ức kiếp trước, thì cô sẽ luống cuống tay chân, không biết phải làm sao, cuối cùng vẫn bước trên kết cục đã được tiểu thuyết định sẵn.

Nhưng cô không phải.

Norvia nhớ lại kiếp trước khi làm việc ở gánh xiếc, đồng nghiệp từng trêu chọc gọi cô là “kẻ ngụy biện” hay “bậc thầy lừa đảo”.

Kế hoạch hoàn hảo như vậy, sao có thể không được gọi là “ngoài ý muốn” chứ?

Chính nghĩa đến muộn chỉ khiến chân lý thối rữa và bốc mùi mà thôi.

Cô, một bán nhân ngư, từ trước tới nay luôn là có thù tất báo.

Norvia không chút áy náy mà nghĩ.

Không còn cách nào khác. Bản tính nhân ngư vốn là có thù tất phải báo, đây là thiên tính cô thừa hưởng từ dòng máu.

Norvia gác chéo chân, trên tay tung hứng một vỏ sò khắc dấu ấn biển cả, bắt lấy rồi lại tung lên.

Pentina thì có gì ghê gớm chứ, thứ quan trọng nhất không phải cô ta.

Mà là triển vọng tốt nghiệp của cô ta cơ.

Cô có kế hoạch rõ ràng cho tương lai mình.

Cô vẫn luôn nhớ lời cha mẹ từng nói về ước mơ tương lai của cô khi còn nhỏ.

Có một công việc đàng hoàng ở vương đô, mỗi tháng lương mấy chục kim tệ, gặp được một vị quý tộc sa cơ lòng dạ thiện lương rồi gả cho hắn, như vậy dù sau này muốn rời đi, theo luật pháp vương đô cô vẫn có thể chiếm được tước vị của hắn, mà không phải lo bị hắn trả thù.

Norvia siết chặt vỏ sò trong lòng bàn tay, ánh mắt kiên định.

Cô muốn tốt nghiệp một cách vẻ vang, tìm được công việc tốt.

Vì thế, tiểu đội của cô, tuyệt đối không được, kéo chân sau của cô!