Norvia chợt nhớ ra, cô đã từng đọc một cuốn tiểu thuyết.
Đó là một cuốn tiểu thuyết Mary Sue khoác lên vỏ bọc tuổi trẻ nhiệt huyết học đường.
Nhân vật chính Pentina là con ngoài giá thú của Thần Ánh Sáng, lớn lên trong khu ổ chuột, nơi tất cả mọi người đều yêu quý cô. Sau khi trưởng thành, cô nhập học Học viện Lulitia, tất cả những nhân vật có máu mặt ở đây đều say mê cô.
Đội ngũ của cô toàn là những người ủng hộ mình, trong ba năm, cô giành vị trí quán quân mọi cuộc thi, sau khi tốt nghiệp trở thành tân Giáo hoàng, phụng sự Thần Ánh Sáng Lulitia, vị sứ thần được thần linh sủng ái nhất. Mọi vương quốc đều phát cuồng vì cô.
Trong hành trình thuận buồm xuôi gió ấy, trở ngại lớn nhất của cô là một đội đến từ Học viện Albersig.
Đội này toàn những phản diện chính hiệu, chẳng những bị mọi người xa lánh mà còn thua trận liên tiếp, mỗi người một phách, gây ra vô số tai họa.
Cuối cùng, đội này không tốt nghiệp được và bị đóng đinh trên cột ô nhục.
Sau khi Pentina lên ngôi Giáo hoàng, Thần Ánh Sáng đã trả thù cho cô, cả đội không một ai sống sót.
Mỗi thành viên đều được đối xử bình đẳng, đều chết theo cách đau đớn nhất.
Hugh thích được chú ý nên chết trong im lặng, Zhuo ước được chết trong rừng lại bị thiêu rụi thành tro, ném xuống biển không còn nguyên vẹn… Norvia, một giống lai, chết dưới tay tên quý tộc từng sát hại cha mẹ cô, bị con trai tên quý tộc đó giam cầm và hành hạ đến chết.
Một giọt nước mắt lăn dài trên má Norvia.
Đã lâu rồi cô không khóc. Cô có thể điều khiển nước và không bao giờ để những giọt nước mắt tràn ra ngoài lộ sự yếu đuối của mình.
Nhưng giờ đây, cô nhớ lại tất cả.
Cô từng là ảo thuật gia, đã đọc một cuốn tiểu thuyết Mary Sue vạn người mê. Cô qua đời khi còn trẻ vì tai nạn.
Norvia xuyên vào sách, lại nhầm tưởng mình đầu thai sang thế giới khác, chỉ là quên uống canh Mạnh Bà.
Cô quên sạch cuốn tiểu thuyết, cho đến tận bây giờ.
Tất cả những cái tên kết hợp lại, kí©h thí©ɧ não bộ Norvia.
Những ký ức ấy, giờ sống dậy.
Norvia không nghĩ về kiếp trước, mà nhớ đến cha mẹ đã sớm qua đời của kiếp này.
Nói cô là bán nhân ngư chỉ là cách nói giản lược. Thực ra, cha Norvia là người thuần chủng, còn mẹ cô là người cá thuần chủng.
Ở thị trấn không giáp biển, sự kết hợp này vô cùng kỳ lạ.
Kỳ lạ sẽ dẫn đến dị nghị và kỳ thị, nhưng thực tế, trước 10 tuổi, cuộc sống của Norvia không có bóng tối nào.
Người cá vốn xinh đẹp. Mẹ Norvia mở một cửa hàng bán quần áo nhỏ, phụ nữ trong thị trấn đều thích đến mua quần áo của bà. Cha cô sửa xe ngựa ở cửa hàng bên cạnh.
Họ không giàu có, nhưng cũng không đến mức nghèo khó.
Cho đến khi tên quý tộc từ nơi khác đến cùng đứa con trai thú vật của hắn để mắt đến mẹ Norvia.
Cha cô bị đánh gãy chân, không được chữa trị, ông vật lộn một thời gian rồi cũng ra đi.
Lời cuối cùng cha dặn cô là hãy chăm sóc tốt cho mẹ.
Nước mắt Norvia rơi lã chã.
Cô đã không làm được.
Mẹ Norvia ôm xác cha không ăn không uống, cuối cùng tự sát theo.
Người cá chỉ có một tình yêu trong đời, khi người yêu ra đi, họ sẽ tự kết liễu theo.
Norvia mới mười tuổi trở về nhà trong ánh hoàng hôn, thấy cha mẹ đã chết trong vòng tay nhau.
Nếu không thức tỉnh ma pháp hệ thủy, Norvia đã chết năm mười tuổi bên mộ cha mẹ.
Giờ cô rời thị trấn, đến kinh đô, là sinh viên chính quy năm thứ hai của Học viện Ma pháp Albersig.
Nếu cha mẹ dưới suối vàng biết được, liệu có tự hào vì cô không?
Norvia mở mắt, mọi thứ đều mờ ảo. Cô chợt nhận ra, hóa ra nước mắt đã che khuất tầm nhìn của mình.
Cô đột nhiên thấy vô vị.
Cuộc sống đầy gai góc và những bước đi loạng choạng của cô, chỉ là “một quãng thời gian đau khổ” trong tiểu thuyết.
Thật nực cười.
Thậm chí đáng thương.
Cô nỗ lực vật lộn, hóa ra chỉ là bị kết quả của cốt truyện.
Tất cả những gì cô trải qua, oái oăm như một trò đùa.
Học viện Albersig yêu cầu điểm thi cực cao.
Các môn học thuật phải đạt trên 80/100 điểm, thực hành phải đạt trên 150/165 điểm, thần dụ Dius phải đạt trên 54/90 điểm, ngôn ngữ phổ thông phải đạt cấp 1B trở lên, trong đó cao nhất là 1A.
Norvia thuộc làu ngược hai nghìn câu chú trong suốt thời gian học. Cô không có thầy, không tài nguyên, không môi trường tốt, cũng không có cha mẹ.
Cô đang chạy trốn.
Sau lưng là lưỡi dao sáng loáng, chạy chậm một chút, dao sẽ đâm vào cổ.
Cô đi đến ngày hôm nay, không nhờ bất kỳ ai.
Chỉ là tiểu thuyết thôi mà.
Tiểu thuyết bắt cha mẹ cô chết, cô không thể bảo vệ họ, tiểu thuyết bắt cô vào Albersig, cô không thể vào Lulitia, tiểu thuyết bắt cô thành phản diện, thì cô…
Liệu cô có trở thành phản diện không?
Norvia mở to mắt, nước mắt bốc hơi, dòng nước quanh tay cô cuộn xoáy.
Sát khí bùng lên.
Vị mặn của biển tràn vào phòng y tế, Norvia ngồi dậy, đôi mắt đen như mực.
“Tỉnh rồi à? Tỉnh rồi thì đừng chiếm giường.”
Norvia bị hất xuống.
Norvia nhổ bỏ sợi tóc trắng trong miệng ra, mắt chuyển về màu xanh biển, ngơ ngác nhìn giáo viên y tế - một yêu hoa - đá cô ra khỏi giường rồi lẩm bẩm cầm dụng cụ nối chân cho một sinh vật bạch tuộc đang ngồi.
Nửa trên là người, nửa dưới toàn chi bị cắt đứt.
Gần năm mươi chiếc.
Giáo viên yêu hoa có năm tay, nhưng vẫn không đủ.
Mắt Norvia bỗng sáng lên như sao rơi.
“Thưa cô, cô cần trợ lý không? Em giúp cô nối chân cho bạn này, một chân một đồng bạc!”
Giáo viên yêu hoa vừa làm vừa quay đầu nhìn Norvia, hơi miễn cưỡng.
“Ba chân một đồng bạc, còn phải giúp đổ nước, không thì cô không thuê.”
Norvia gật đầu lia lịa, tóc trắng bồng bềnh.
“Cô yên tâm! Nghiệp vụ này em quen lắm!”
Đêm trăng sang, sao thưa thớt, Norvia bước ra từ phòng y tế, tóc tai rối bù, người mệt lả.
Cô đã nối ba mươi cái chân, đổ năm thùng nước.
Giáo viên yêu hoa rất hài lòng, đưa Norvia 11 đồng bạc, còn tặng một chậu hoa hướng dương èo uột, bảo rằng hoa này cứ hai mươi ngày nhả một xu, chỉ cần không chết thì sẽ nhả mãi.
Norvia nhìn ánh trăng, nghĩ hôm nay xảy ra nhiều chuyện thế, lẽ ra cô nên buồn.
Nhưng tiền trong tay lấp lánh, cô càng nhìn càng thấy vui. Cô không thể khóc.
Norvia hơi nheo đôi mắt xanh lại.
Tiền bạc.
Thứ tốt.
Cô thích quá đi.
Trăng sáng vừa vặn, hoa hướng dương trong tay Norvia nhả ra một xu mới tinh. Norvia muốn ôm hoa hôn ngay, biết đâu nó xúc động, lần sau nhả hai xu.
Dù chuyện gì xảy ra, tiền vẫn là thứ thiết thực nhất. Nó không biết lừa dối.
Norvia nắm chặt đồng xu, sờ một lúc rồi mới nhờ ánh trăng trở về ký túc xá.
Phòng đơn nhỏ nhất chất đầy đồ, Norvia cất số tiền hôm nay kiếm được vào két sắt, đắp chăn nhỏ cho hoa hướng dương đang ngủ, cuối cùng nằm lên giường mềm.
Norvia mở to mắt.
Cô nhớ ngôi nhà xưa.
Nơi không có đồ trang trí đắt tiền, cũng không bố trí pháp trận tinh xảo, nhưng mang lại cho cô cảm giác an toàn vô cùng.
Đó là bến đỗ an toàn của cô.
Người cá không nơi nương tựa giữa phong ba bão táp cứ đi mãi, cũng mệt lắm chứ.
Norvia nghĩ, ngáp một cái, khóe mắt không một chút nước.
Cô phải dành tiền đưa cha mẹ vào phòng riêng. Nghĩa trang công cộng họ đang ở quá đông đúc, bia mộ cũng dựng vội vàng.
Không nên như thế.
Họ là người yêu đời, lúc sống ở nơi rộng rãi tinh tế, khi mất cũng phải như vậy.
Trước khi đưa họ đến nơi ở mới, cô không được chết.