Ô Cẩm tranh thủ ghé qua tiệm may một chuyến. Vừa mới lật giở sổ sách, bỗng có một người đàn ông bước vào, đưa cho nàng một tờ giấy rồi vội vã rời đi. Nàng mở tờ giấy ra xem, trên đó viết một hàng chữ: Lầu Bách Hoa, lầu Thược Dược, giờ chính Ngọ, Ô Chí Thiện.
Ô Chí Thiện là a mã của nàng. Vừa đọc xong thư, Ô Cẩm vội vã đuổi theo người đưa tin, nhưng bóng dáng y đã khuất dạng từ lâu.
Đây là có ý gì? Muốn nàng đến lầu Bách Hoa vào đúng giờ Ngọ sao?
Ô Cẩm nắm chặt tờ giấy, sắc mặt ngưng trọng. Mười mấy ngày qua, nàng đã dùng mọi cách, cầu xin khắp những nơi có thể nhưng a mã vẫn bị giam giữ. Ông đã lớn tuổi, sao chịu nổi giày vò? Dù thế nào đi nữa, dù đối phương có ý trêu đùa, nàng cũng phải đến đó một chuyến.
Ô Cẩm cẩn thận canh giờ, khi chỉ còn một khắc nữa là đến giờ Ngọ, liền dẫn Thái Ngọc đến lầu Bách Hoa.
Lầu Bách Hoa là một trong những tửu lâu bậc nhất kinh thành nhưng dân thường khó lòng đặt chân tới. Nghe nói, chỉ cần ăn một bữa ở đây thôi cũng tốn ít nhất vài lượng bạc, trong khi bổng lộc hàng tháng của người bình thường chỉ vỏn vẹn ba năm lượng. Vị trí của lầu Bách Hoa vô cùng đắc địa, nằm ngay khu phố sầm uất, người qua lại tấp nập, xung quanh cửa hàng san sát.
Ô Cẩm thầm thở phào nhẹ nhõm. Dù sao cũng là khu phố náo nhiệt, nếu có chuyện gì xảy ra, các nàng hô hoán ắt sẽ có người đến cứu giúp.
Tửu lâu cao ba tầng. Các nàng vừa bước vào, người của tiệm đã niềm nở nghênh đón, hỏi nàng có đặt chỗ trước không. Nàng đáp rằng mình tìm người ở lầu Thược Dược.
Người của tiệm liền dẫn các nàng lên lầu hai. Ô Cẩm đánh giá một lượt nội thất tửu lâu. Bên trong trang trí vô cùng tao nhã. Giữa đại sảnh tầng một bày biện những đóa hoa tươi thắm và khóm trúc xanh, vây quanh mấy vị cô nương xinh đẹp. Các nàng hoặc ôm tỳ bà, hoặc gảy cổ tranh, ngón tay lướt trên dây đàn, âm thanh du dương êm tai. Người của tửu lâu bưng khay đi lại không ngớt, giữ gìn trật tự.
"Công tử, có một vị cô nương nói là tìm người ở lầu Thược Dược." Người của tiệm gõ cửa phòng Thược Dược, cung kính báo một tiếng rồi chờ đợi. Đến khi nghe thấy tiếng đáp: "Vào đi" Từ bên trong, y mới khẽ mở cửa, làm thủ thế mời nàng vào.
"Thái Ngọc, muội ở bên ngoài chờ ta."
"Tiểu thư, nô tỳ xin đi cùng người."
Ô Cẩm lắc đầu, bảo Thái Ngọc ở lại bên ngoài chờ nàng. Nếu chẳng may có chuyện gì xảy ra, Thái Ngọc còn có thể gọi người đến ứng cứu. Nàng một mình bước vào phòng. Bên trong bày một chiếc bàn tròn sơn đỏ lớn, trên bàn la liệt rượu ngon thức ăn lạ, phía dưới mỗi món đều có lò nhỏ ủ nóng, khói bốc nghi ngút.
Nàng vừa bước vào đã thấy người đàn ông nàng từng gặp ở Giản Thân vương phủ.
Ngoài nàng ra trong phòng còn có bốn người khác. Trừ người đàn ông ngồi ở vị trí chủ tọa những người còn lại đều đứng nghiêm. Chỉ cần nhìn thôi cũng biết ai là chủ tử.
Ô Cẩm khẽ khụy gối, hành lễ vạn phúc: "Nô tỳ Ô thị thỉnh an công tử, công tử vạn phúc."
Lần này, Dận Chân mới nhìn nàng thật kỹ. Ô thị búi một kiểu tóc đơn giản, mặc một chiếc áo bối tử bằng lụa đông màu xanh nhạt cổ tròn vạt phải, bên ngoài khoác thêm một chiếc áo ngắn tay bằng bông thêu hình bướm màu trắng ngà. Nàng rũ mắt đen, đứng đó hành lễ với hắn, cả người toát ra vẻ dịu dàng hòa nhã. Rõ ràng tướng mạo tầm thường, lại không hề tỏ ra ti tiện, cứ tự nhiên để lộ vết sẹo trên mặt chẳng hề che giấu.