Chương 8

Từ năm ba tuổi, nàng đã bắt đầu cầm kim thêu chỉ, trải qua hơn mười năm rèn luyện cần cù, tay nghề của nàng tuy không dám nhận là đệ nhất kinh thành nhưng cũng có tiếng tăm thậm chí còn vượt xa cả Hoàn Nhan thị.

"Tiểu thư, đã khuya lắm rồi, nên đi ngủ thôi, mai hãy thêu tiếp." Thái Ngọc đã nằm trên giường, mắt díp lại vì buồn ngủ, khẽ nói.

"Muội cứ ngủ trước đi, không cần phải lo cho ta."

Trong phòng, mọi âm thanh đều chìm vào tĩnh lặng chỉ còn tiếng kim tuyến miệt mài đâm xuyên qua lớp gấm vóc. Tết Nguyên Đán sắp đến, giá tơ lụa cũng leo thang chóng mặt. Ô Cẩm đã trữ sẵn một ít từ trước nhưng e rằng không đủ, nàng định bụng ngày mai sẽ đi mua thêm.

Cứ thế, nàng lặng lẽ thêu thùa suốt hơn một canh giờ nữa mới đặt mình xuống giường nghỉ ngơi.

Ngày hôm sau, trời vừa tờ mờ sáng, ngoài sân đã rộn rã tiếng huyên náo. Ô Cẩm cũng giật mình tỉnh giấc, vội vàng ngồi vào bàn thêu. Đến khi Trình di nương đứng ngoài gọi vọng vào hỏi nàng đã dậy chưa, nàng mới buông kim, bước ra khỏi phòng.

Sau khi ăn xong bữa sáng, nàng cùng Thái Ngọc đến cửa hàng.

Ở nhà, mọi người vẫn ngóng trông a mã nàng trở về, hết ngày lại đêm, bóng dáng người thân vẫn bặt vô âm tín.

Ban đầu, Ô Cẩm còn tự nhủ, có lẽ nha môn thả người theo từng đợt. Nhưng đợi mãi mấy ngày sau, a mã vẫn chưa về. Nàng tìm đến những người từng bị giam chung với a mã để hỏi thăm, nhưng họ cũng không biết vì sao a mã nàng vẫn còn bị giam giữ.

Hơn trăm người bị bắt trong đợt kiểm duyệt kia, đến nay đã gần như được thả về cả, chỉ còn sót lại a mã nàng. Ô Cẩm không quản ngại thân mình, tìm đến nha môn Tương Lam Kỳ hết lần này đến lần khác, thậm chí còn đến cả Kỳ Tư Hộ Bộ Tương Lam Kỳ, nhưng tất cả đều vô ích. Không ai biết lý do vì sao a mã nàng vẫn bị giam cầm.

Không còn chút manh mối nào, Ô Cẩm đành phải tìm đến dượng và cô mẫu. Dượng nàng xuất thân từ Thượng Tam Kỳ, dòng tộc hiển hách, lại là Tam đẳng thị vệ trong tông thất, chức quan võ chính ngũ phẩm.

Trong Bát Kỳ này, người Kỳ dân hoặc là thông gia, hoặc là tộc thân, thế nào cũng có chút quan hệ, quen biết lẫn nhau. Dượng nàng có chút liên hệ với Khang Thân vương phủ. Dù sao, cô mẫu và dượng nàng cũng có nhiều thông tin hơn so với cả nhà nàng.

Ba ngày sau, dượng nàng thực sự dò la được một vài tin tức, nói rằng a mã nàng đã đắc tội với kẻ quyền thế, chính kẻ đó đã ra lệnh không cho thả người. Chỉ là, kẻ quyền thế kia là ai, họ vẫn chưa thể tìm ra được.

Ô Cẩm vắt óc suy nghĩ, vẫn không thể nào hình dung được a mã nàng đã đắc tội với ai. A mã nàng chỉ là một Ngưu lục bình thường, cả đời thật thà chất phác, có thể gây hấn với ai chứ? Nàng chưa từng nghe a mã nàng có xích mích với ai bao giờ.

Hoàn Nhan thị và Trình di nương mấy ngày nay đã khóc cạn nước mắt. Ô Cẩm dù lo lắng đến đâu cũng chỉ có thể tự mình gánh vác, cố gắng không để lộ quá nhiều cảm xúc trước mặt họ, bởi họ đều trông cậy vào nàng cả.

Tiệm may cũng không thể bỏ bê. Không có bạc lót tay, không biếu xén quà cáp, tay không đến cửa, ai thèm để ý đến họ.