Sau khi nồi lẩu bốc hơi nghi ngút, Trình di nương gắp một miếng sườn dê hầm kỹ đặt vào đĩa nàng, nói: "Chuyện của a mã con vẫn là nhờ con chạy ngược chạy xuôi bên ngoài. Mấy ngày nay con ăn không ngon ngủ không yên. Ta và ngạch nương con vô dụng, không giúp được gì. A mã con không phạm lỗi lớn, vài ngày nữa sẽ về thôi. Hôm nay con cứ ăn thả cửa, nhìn con gầy đi rồi kìa."
"Vậy thì con không khách sáo đâu ạ, món sườn dê hầm của di nương, con ăn thế nào cũng không thấy chán."
Hoàn Nhan thị xót xa nhìn con gái mình. Thân thể bà không tốt, chỉ có thể ở nhà may vá thêu thùa, quán xuyến việc nhà. Chồng bà thì thật thà chất phác, an phận thủ thường, không biết kết giao luồn cúi, cả đời chỉ biết làm một ngưu lục tầm thường, đến cả tham lĩnh cũng chẳng leo lên được. Chỉ có con gái bà là thông minh lanh lợi hơn một chút, thêm vào đó nó là con gái lớn, còn lớn hơn cả đại đệ chín tuổi, hai đệ đệ còn nhỏ, tạm thời chưa nhờ vả được, cái nhà này một nửa là do con gái bà gánh vác.
Con gái bà vì vết sẹo trên mặt mà ngay cả tuyển tú cũng không được chọn. Đã đến tuổi tự do kết hôn nhưng hễ ai nghe nói con gái bà có sẹo trên mặt, thì ngay cả đến hỏi cưới cũng chẳng có mấy người. May mà con gái bà không tự oán tự than. Năm ngoái Ô Cẩm mở một cửa hàng, chuyên nhận thêu thùa cho người khác, nhận làm các công việc thủ công. Sau hai năm, việc làm ăn của cửa hàng cũng không tệ, nếu không thì với năm lượng bạc bổng lộc mỗi tháng của chồng bà, làm sao có thể nuôi sống bảy miệng ăn trong nhà.
Ngay cả lần này chồng bà bị giam vào ngục, cũng là con gái bà chạy đôn chạy đáo, đi tìm cô mẫu, lại đi một chuyến đến Giản Thân vương phủ. Vương phủ đâu phải dễ dàng vào được, biếu xén hết một hai trăm lượng bạc mới có thể gặp được người.
Hoàn Nhan thị lại gắp thêm một miếng sườn dê cho con gái, nói: "Thích ăn thì ăn nhiều vào, con vốn dĩ không thích ăn rau, từ nhỏ đến lớn chỉ thích ăn thịt, ngày mai ta lại ra chợ mua thêm ít sườn dê về trữ đông."
"Đại nương, con cũng muốn ăn sườn dê." Nhị đệ Ô Minh ngẩng cái đầu nhỏ lên, non nớt nói.
Ô Cẩm nhìn Ô Minh mắt tròn xoe vẻ đáng yêu, gắp miếng sườn dê Hoàn Nhan thị vừa gắp cho nàng đưa cho Ô Minh: "Đệ ăn đi, ăn nhiều thịt mới mau lớn. Nương, di nương, hai người đừng lo cho con, tự gắp ăn đi. Thái Ngọc, cả muội nữa."
Bữa cơm này là bữa cả nhà ăn uống yên tâm nhất trong năm ngày nay. Ô Cẩm ăn no xong thì chuẩn bị nước nóng để tắm.
Đến cuối giờ dậu, màn đêm buông xuống, cổng lớn đã khóa chặt, bốn bề tĩnh mịch như tờ. Duy chỉ có gian phòng Ô Cẩm còn ánh đèn leo lắt, nàng cặm cụi thức đêm thêu thùa.
Ngày Tết Nguyên Đán đã cận kề, nhà nhà nô nức đón hỉ sự, nhờ vậy mà việc làm ăn ở cửa tiệm của nàng cũng khấm khá hơn, đơn hàng tấp nập. Mấy ngày nay, vì chuyện của a mã mà nàng bỏ dở công việc, nay phải tranh thủ thêu thùa cho kịp để còn giao hàng trước Tết.
Tay nghề thêu thùa của nàng là nhờ Hoàn Nhan thị chỉ dạy từ nhỏ, sau lại được một tú nương già từ trong cung truyền thụ. Nàng hiểu rõ, nữ tử thời xưa muốn sống yên ổn thì phải có một nghề trong tay. Dù sao, phận nữ nhi không thể như nam nhi lều chõng đi thi mà nàng lại chẳng muốn lấy chồng, chỉ có thể học lấy một nghề để phòng thân.