Các nàng đi bộ một mạch về ngõ Thạch Kiều. Nhà họ Ô nằm ở giữa con ngõ này, gần Tam Thánh Am và Vĩnh Ninh Tự, đi về phía bắc một chút là nha môn Tương Lam Kỳ.
Mấy con ngõ ở khu này chủ yếu là nơi ở của kỳ dân Tương Lam Kỳ. Sau khi Mãn Châu Thanh quân nhập quan, tiến hành chiếm đất, kỳ dân dưới trướng Bát Kỳ phần lớn được phân khu để ở, kỳ dân Tương Lam Kỳ phần lớn ở phía nam kinh thành.
"Đào Tử, thế nào rồi? Phúc tấn có nói gì không?"
Ô Cẩm vừa bước chân vào cửa, ngạch nương của nàng đã vội vàng nghênh đón, hỏi han.
Nàng tên thật là Ô Cẩm, tên ở nhà là Đào Tử. Nghe nói ngày nàng sinh ra, cây đào trong sân nhà vừa hay nở rộ, nên a mã mới đặt cho nàng cái tên thân mật như vậy.
"Ngạch nương, vào nhà rồi nói chuyện."
Mọi người trở vào chính phòng. Ô Cẩm ngồi xuống bên cạnh chiếc giường đất kê sát vách. Ngạch nương nàng, cùng Trình di nương dắt theo nhị đệ, vẻ mặt lo lắng, sốt ruột nhìn nàng.
Nhà nàng nhân khẩu xem như đơn giản. A mã cưới ngạch nương, nhưng ngạch nương sinh nàng xong thì thân thể hư nhược, khó sinh thêm. A mã bèn nạp thêm Trình di nương, Trình di nương lại sinh được hai người con trai. Nàng có hai đệ đệ, một đứa tám tuổi, một đứa bốn tuổi, còn Thái Ngọc vốn là tỳ nữ thân cận, tình cảm tỷ muội thắm thiết.
Đệ đệ thứ nhất lúc này hẳn đang học ở học đường. Mấy ngày nay, vì chuyện của a mã, cả nhà như kiến bò trên chảo nóng, vừa gấp vừa lo, chạy đôn chạy đáo thăm dò tin tức, tìm người giúp đỡ, tốn không ít tiền bạc.
Tuy rằng Trình di nương không phải ngạch nương ruột nhưng trong nhà bọn họ ít chuyện khó chịu. Từ trước đến nay, mọi người sống rất hòa thuận. Ngạch nương và Trình di nương cũng rất hòa hợp. Bao nhiêu năm nay, họ vẫn luôn là một gia đình. Ô Cẩm cũng coi Trình di nương và các đệ đệ như ngạch nương và đệ đệ ruột thịt, không hề có chút xa lạ nào, ai bảo nàng xuyên đến Đại Thanh từ lúc còn là một đứa trẻ.
Thái Ngọc nhanh tay rót cho nàng một tách trà nóng. Nàng uống hai ngụm nhuận giọng rồi mới chậm rãi kể về chuyện của a mã. Nàng chỉ nói những điểm chính, cuối cùng dặn dò mọi người đừng quá lo lắng, đoán chừng vài ngày nữa, a mã sẽ được thả ra, chậm nhất là trước cuối năm.
Gần đến năm mới, nha môn bên kia cũng sẽ không giam giữ nhiều người đến vậy.
Mọi người lúc này mới yên tâm phần nào.
Mùa đông trời tối nhanh, khi nhá nhem tối, đệ đệ Ô An từ học đường trở về, cả nhà liền chuẩn bị ăn cơm. Mấy ngày nay, trong lòng họ treo một tảng đá lớn, không thể an tâm. Đến khi biết được nguyên nhân a mã bị giam, mọi người mới bắt đầu thấy thèm ăn.
Bữa tối là do ngạch nương và Trình di nương cùng nhau chuẩn bị, nói rằng mấy ngày nay nàng bận rộn ngược xuôi, nên đặc biệt làm món lẩu thịt dê mà nàng thích. Cả nhà quây quần bên nhau ăn cơm.
Giữa bàn đặt một chiếc lẩu đồng mạ bạc hình chữ Thọ, bên trong có lò, phía dưới đáy nồi có thể đặt than đốt, là đồ dùng tốt nhất để ăn lẩu vào mùa đông, trực tiếp cho thức ăn tươi vào trụng chín là được. Đồ nhúng có hai đĩa cá viên, hai đĩa thịt ngâm giấm, bốn đĩa cải trắng, hai đĩa đậu phụ chiên và hai đĩa mì sợi.