Ô An hiện đang theo học quan học Tương Lam Kỳ. Nhưng không phải ai cũng dễ dàng có được cơ hội đó. Mỗi tá lĩnh mới có chỉ tiêu hai người được vào học. Năm xưa, để Ô An có được một suất, cả nhà đã phải tốn không ít tiền bạc, biếu xén không ít cho các vị tá lĩnh đương thời.
Ô Cẩm ngẫm nghĩ, giờ a mã đã là tá lĩnh, hẳn trong tay cũng có tiêu chuẩn nhập học, việc Ô Minh được đi học có lẽ không thành vấn đề.
"A mã con mới được thăng chức, e rằng còn chưa thể quyết định được chuyện tiêu chuẩn nhập học đâu. Nghe nói năm nay người muốn vào học trong kỳ nhiều lắm."
Trình di nương vừa dứt lời, Ô Cẩm chợt thấy Tạ ma ma bước vào cửa tiệm. Sắc mặt nàng khẽ biến, vội vàng đứng dậy, khép nép: "Ma ma đến rồi ạ. Mấy món đồ thêu mà ma ma dặn, ta vẫn chưa thêu xong, chắc còn phải vài ngày nữa."
Tạ ma ma liếc mắt thấy có người ngoài, liền hiểu ý, thuận theo lời Ô Cẩm: "Không sao, không gấp. Là chủ tử nhà ta lại muốn mời Ô cô nương thêu thêm hai chiếc áo khoác, muốn mời cô nương qua phủ một chuyến, để chủ tử nhà ta nói rõ hơn về kiểu dáng."
"Ngay bây giờ ạ?"
"Phải, chủ tử nhà ta đang cần gấp."
Ô Cẩm khẽ lau miệng bằng khăn tay, vội vàng cáo từ Trình di nương và Thái Ngọc, rồi theo Tạ ma ma rời khỏi cửa tiệm.
"Đa tạ ma ma đã giúp ta che giấu."
"Đây là bổn phận của ta, Ô cô nương không cần khách khí."
Ô Cẩm gắng gượng nở một nụ cười với Tạ ma ma. Vừa lên xe ngựa, nỗi bất an đã bủa vây lấy nàng. Ký ức về sự thô bạo lần trước lại ùa về, những vết thương rớm máu lại ám ảnh nàng.
Tháng năm nóng bức, nàng vừa mới trút bỏ lớp áo dày cộm để che đi những vết bầm tím còn chưa tan hết, nay lại phải quấn mình kín mít, khó tránh khỏi việc ngạch nương sinh nghi.
Chỉ mong sao cơn điên của hắn đừng bộc phát.
Đến trạch viện, Tạ ma ma dẫn nàng vào thẳng phòng trong. Quả nhiên, hắn đã chờ sẵn ở đó. Ô Cẩm vội vã hành lễ, len lén quan sát sắc mặt hắn. Vẻ mặt hắn lạnh lùng, nghiêm nghị, chẳng thể đoán được tâm tư.
Tạ ma ma lặng lẽ lui ra, khép cửa phòng. Gian phòng chỉ còn lại hai người.
"Lại đây." Giọng hắn ra lệnh.
Ô Cẩm ngoan ngoãn bước đến, đứng trước mặt hắn.
Từ khi nàng bước chân vào, Dận Chân đã không bỏ sót bất kỳ biểu cảm nào trên gương mặt nàng. Hắn vuốt ve gò má phải của nàng, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo: "Sợ ta?"
"Vết thương trên người nô tỳ còn chưa lành hẳn..." Nàng lí nhí đáp.
Dận Chân chẳng hề bận tâm đến việc lần trước hắn đã gây ra cho nàng những vết thương đau đớn đến nhường nào. Nàng chỉ là một ngoại thất thấp hèn, hắn muốn đối đãi thế nào chẳng phải là quyền của hắn sao? Áy náy ư? Chuyện đó không hề tồn tại trong từ điển của hắn.
"Mấy ngày đã lành? Xem ra lần trước ta còn quá nhẹ tay. Đừng có bày ra cái bộ dạng như thể ta ngược đãi ngươi đến chết đi sống lại như thế. Thật chướng mắt!"
Ô Cẩm hận không thể dùng ánh mắt gϊếŧ chết hắn. Nàng căm hờn đến tận xương tủy, chỉ hận không thể ăn tươi nuốt sống hắn. Nhưng cuối cùng, nàng vẫn phải cố gắng nở một nụ cười, chủ động dựa vào người hắn, nũng nịu: "Thế tử gia chẳng phải đã hứa mỗi tháng cho ta hai mươi lượng bạc sao? Hai tháng rồi, ta còn chưa thấy một xu nào cả."
Giọng nàng vốn đã ngọt ngào, nay lại cố tình làm nũng, càng thêm mềm mại quyến rũ. Dận Chân biết rõ nàng đang giả vờ, nhưng vẫn thuận tay ôm lấy eo nàng, siết chặt: "Muốn bạc? Được thôi, hầu hạ ta cho tốt rồi tính."
Trong lòng Ô Cẩm thầm khinh bỉ, nhưng nàng cũng nhận ra hôm nay tâm trạng hắn có vẻ khá hơn, không âm u giận dữ như lần trước. Nàng chủ động tiến lên hôn hắn, một tay ôm lấy cổ, tay kia cởi chiếc khuy áo bằng đồng mạ vàng trạm hoa văn trên vạt áo hắn.
Dận Chân bị nàng khơi gợi du͙© vọиɠ, bế thốc nàng lên, thẳng hướng giường mà đi. Phải thừa nhận, người phụ nữ này rất biết điều. Hắn cứ tưởng nàng là loại người tam tòng tứ đức, cứng nhắc khô khan, ai ngờ lại tùy cơ ứng biến, thuận nước đẩy thuyền đến vậy. Trên giường nàng không hề rụt rè, cũng chẳng chút xấu hổ, kiểu người này lại càng khiến hắn say mê. Bởi vì hắn có thể tùy ý làm bất cứ điều gì mình muốn, chẳng cần quan tâm đến cảm xúc của nàng. Mỗi khi nàng rêи ɾỉ vì đau đớn, hắn cũng chẳng hề dừng lại, chỉ mải mê tìm kiếm khoái lạc cho bản thân.