Chương 5

Ánh mắt hắn khi nhìn nàng quá sắc bén, mang theo ý chiếm đoạt, khiến nàng hoảng sợ.

“Tiểu thư, người không sao chứ? Vị Cách Cách kia thật quá đáng, rõ ràng là ả ta va vào tiểu thư, vậy mà còn bắt chúng ta quỳ xuống xin lỗi.”

Thải Ngọc nhăn mặt, ấm ức: “Nô tỳ vừa rồi sợ đến mất hồn vía, chân tay run rẩy không còn chút sức. Tiểu thư có đau ở đâu không? Ả ta ra tay tàn nhẫn như vậy, nếu không có người tới ngăn, chắc chắn sẽ chẳng dễ buông tha đâu.”

“Nàng ta là Cách Cách trong Vương phủ, chúng ta không thể đắc tội. Thôi, đừng nói nữa, về nhà rồi hẵng bàn.”

Trong lòng Ô Cẩm lại thấy may mắn. Ít ra chuyến đi Vương phủ lần này cũng có thu hoạch, nàng đã hiểu vì sao A mã bị tống giam.

Năm ấy, Cát Nhĩ Đan của bộ Chuẩn Cát Nhĩ đem quân cướp đoạt bộ Khách Nhĩ Khách ở Mông Cổ, rồi còn đánh tới Ô Châu Mục Thấm, chỉ cách kinh thành mấy trăm dặm, uy hϊếp long nhan. Thánh thượng quyết thân chinh, đây là lần đầu tiên đánh Cát Nhĩ Đan. Nhưng đi chưa bao xa, ngài lâm bệnh, phải quay về kinh.

Mặt trận phía trước giao cho Dụ Thân vương, Cung Thân vương và Giản Thân vương. Sau mấy tháng giao tranh, quân Thanh tuy đẩy lùi được giặc, nhưng tổn thất nặng nề. Cữu cữu của Thánh thượng, Nhất đẳng công Đồng Quốc Cương tử trận. Lại để Cát Nhĩ Đan chạy thoát, chẳng khác nào nhổ cỏ không tận gốc.

Thánh thượng giận dữ, cách chức hàng loạt. Ngay cả Dụ Thân vương cũng bị phạt bổng lộc, kẻ khác thì giáng quan. Vài ngày trước, ngài còn đột ngột duyệt binh Bát Kỳ ở kinh thành, thấy quân sĩ lười nhác, ăn lộc mà không làm việc, bèn tống giam hơn trăm người.

A mã của nàng cũng nằm trong số đó, một nửa tá lĩnh bị đưa vào ngục.

Trong triều đình, ai nấy đều nơm nớp lo sợ, bởi chiến tranh với Cát Nhĩ Đan thiệt hại quá nặng, hoàng thượng vẫn chưa nguôi giận.

Bách tính chỉ biết Thánh thượng quyết định xuất chinh, chứ không hay chiến sự thương vong lớn, lại để Cát Nhĩ Đan trốn thoát. Ngoài thắng trong bại, càng không biết Thánh thượng tâm trạng tồi tệ, cơn giận chưa tan.

Lý thị là Thứ phúc tấn của Giản Thân Vương, người trong hoàng tộc, nên biết chút ít nội tình. Bà kể cho nàng vài điều, còn lại là nàng tự bổ sung từ những gì nhớ được trong lịch sử.

Đã là cả nhóm bị bắt giam thì “pháp bất trách chúng”, chẳng qua Thánh thượng lúc ấy giận dữ nhất thời mới làm vậy thôi. A mã của nàng bị nhốt, cũng không phải vì phạm lỗi gì quá lớn. Nghĩ đến đó, Ô Cẩm cũng yên lòng phần nào. Nàng đoán chắc chỉ ít ngày nữa A mã sẽ được thả ra, cùng lắm là bị phạt bổng lộc vài tháng, thế là xong chuyện.