Chương 49

"Dù sao ta cũng phải ra khỏi phủ, ngươi cứ đi theo ta. Đa Lan vừa bị a mã ta mắng cho một trận, nhất thời chưa hết giận đâu. Ngươi ở đây chờ thì biết đến bao giờ."

Ô Cẩm đành tạ ơn rồi đi theo thế tử và đám tùy tùng. Nàng tuy đã đến Giản Thân vương phủ vài lần, nhưng dù sao cũng không phải người trong phủ, trước giờ không dám đi lung tung, chỉ quen thuộc mỗi một con đường. So với thế tử vốn quen thuộc mọi ngóc ngách, nàng kém xa. Thấy thế tử vòng vèo mấy lượt, chẳng mấy chốc đã đến khu vực đại môn.

"Đa tạ thế tử đã đưa nô tỳ ra ngoài, nếu không còn việc gì, nô tỳ xin phép đi trước."

Nhã Nhĩ Giang A phẩy tay, ra hiệu nàng có thể đi.

Ô Cẩm xoay người rời đi.

Không xa đó, Trương Tông ẩn mình trong một góc phố, đang dõi theo mọi hành động của nàng. Hắn đã lén lút theo dõi Ô Cẩm từ sáng sớm, bám theo nàng đến tận Giản Thân vương phủ. Chứng kiến cảnh Ô Cẩm cùng thế tử Giản Thân vương bước ra, dường như hắn đã hiểu ra điều gì.

Thế tử mà Ô Cẩm nhắc đến, chính là thế tử Giản Thân vương Nhã Nhĩ Giang A? Giản Thân vương thân là vương gia, kỳ chủ Tương Lam Kỳ, quyền cao chức trọng. Nhã Nhĩ Giang A thân là thế tử, người kế thừa tước vị, đương nhiên cũng tôn quý vô cùng.

Hắn biết dượng của Ô Cẩm có chút liên hệ thông gia với Giản Thân vương phủ, việc nàng quen biết Nhã Nhĩ Giang A cũng không có gì lạ. Có lẽ lần trước, khi a mã của Ô Cẩm bị tống vào ngục, nàng đã cầu cạnh thế tử Giản Thân vương phủ, và bị hắn ép buộc dâng mình. Hóa ra mọi chuyện đều có căn nguyên.

Trương Tông siết chặt nắm đấm, ánh mắt hằn học, căm phẫn nhìn Nhã Nhĩ Giang A.

Ô Cẩm hoàn toàn không hay biết việc Trương Tông đã theo dõi nàng cả buổi. Trên đường từ vương phủ trở về cửa tiệm, nàng cảm thấy tâm trạng khá hơn nhiều. May mắn thay, Lý phu nhân đã trả cho nàng năm lượng bạc, coi như không uổng công. Nếu không nàng đã phải tự bỏ tiền túi ra để nhận mối này rồi. Thường thì những loại thêu thùa tỉ mỉ, tốn thời gian như vậy, nàng sẽ ra giá khoảng mười lượng bạc bởi những sợi tơ kia vốn chẳng hề rẻ, đặc biệt là một số loại còn phải dùng đến cả chỉ vàng.

Thái Ngọc thấy đào, liền không kìm được mà lấy ra gọt vỏ ăn.

"Tiểu thư, đào ngọt lắm, người nếm thử một miếng đi ạ."

Ô Cẩm cầm một miếng bỏ vào miệng. Lý phu nhân bảo đây là đào do Nội vụ phủ phân phát. Nội vụ phủ là cơ quan chuyên lo liệu mọi việc lớn nhỏ cho hoàng gia, đồ vật tiến vào cung cấm chắc chắn không phải hạng xoàng. Quả nhiên, nàng ăn cũng thấy ngọt lịm.

Ô Cẩm cùng Thái Ngọc chia nhau ăn hết một quả đào, số còn lại định mang về nhà. Tú nương ở cửa tiệm đến giao hàng, nàng cùng tú nương bàn bạc về hoa văn cho bức thêu tiếp theo. Cứ thế, một buổi sáng trôi qua.

Sau giờ ngọ, Trình di nương mang theo Ô Minh đến đưa cơm cho nàng, thấy những quả đào kia liền hỏi có phải nàng mua không. Nàng thành thật trả lời là Lý phu nhân thưởng. Ô Minh vốn hảo ngọt, lập tức đòi ăn.

Ô Cẩm xoa đầu Ô Minh, cười hiền từ: "Ăn chứ, để di nương gọt cho đệ. Xem cái bụng nhỏ của đệ kìa, ăn thành tên mập mạp rồi."

Trong lúc Trình di nương gọt vỏ đào, nàng kể chuyện học hành của Ô Minh. Thằng bé đã năm tuổi, đến tuổi đi học rồi, chỉ là không biết có thể xin vào học ở quan học Tương Lam Kỳ hay không.

Việc trẻ nhỏ được theo học ở học đường nào về cơ bản là do xuất thân quyết định. Học đường ở kinh thành chủ yếu chia thành Quốc Tử Giám, Tông học, Giác La học, Bát Kỳ quan học và tộc học.

Tiêu chuẩn nhập học Quốc Tử Giám vô cùng khắt khe, không chỉ xem xét gia thế mà còn chú trọng tư chất của học sinh. Chỉ những ai vừa có thân thế hiển hách, vừa thông minh xuất chúng mới có cơ hội nhập học. Tông học là học đường đặc biệt dành riêng cho con em tông thất, do Tông Nhân Phủ quản lý. Con em tông thất ở đây, hiểu nôm na là con cháu của hoàng tộc nhà Thanh, những người mang họ Ái Tân Giác La. Tương tự, Giác La học là học đường dành cho hồng đới tử (con cháu quý tộc Mãn Châu không thuộc dòng họ hoàng tộc Ái Tân Giác La), những người mang họ Giác La. Còn Bát Kỳ quan học là học đường dành cho con em Bát Kỳ. Tộc học là trường tư thục do các gia tộc mời thầy về dạy dỗ, phần lớn là người trong tộc. Những ai không thể vào được các quan học mới phải tìm đến tộc học.