Chương 35

Dận Chân nhìn nàng vẫn mặc bộ quần áo nhuốm máu, không nói một lời, chỉ ngoắc tay ra hiệu. Thấy nàng đứng im như tượng, hắn lại tỏ ra vô cùng kiên nhẫn, nhếch môi cười nhạt: "Ta khuyên ngươi nên thức thời một chút, tránh chuốc lấy khổ sở. Nếu ngươi hầu hạ ta tốt, ngươi và người nhà còn có thể sống yên ổn. Bằng không..."

Hắn cố ý ngập ngừng, kéo dài âm cuối, đôi môi mỏng khẽ mở: "Ta có thể khiến cuộc sống tốt đẹp của ngươi long trời lở đất, vĩnh viễn không được yên ổn!"

Ô Cẩm biết rõ hắn có thừa khả năng làm được điều đó. Nàng lúc này mới chậm rãi bước tới. Khi chỉ còn cách hắn một bước, cổ tay nàng bị nắm chặt, một lực kéo mạnh khiến nàng ngã nhào vào lòng hắn.

Dận Chân cảm nhận rõ cơ thể nàng cứng đờ. Nàng đang cố gắng tỏ ra bình tĩnh, nhưng môi dưới cắn chặt đã tố cáo sự không cam tâm và căng thẳng tột độ. Hắn làm như không thấy, thản nhiên nói: "Đã là tự nguyện, đừng bày ra vẻ trinh tiết liệt nữ. Người ngoài nhìn vào, chẳng phải sẽ tưởng ta cưỡng bức ngươi sao? Ô Cẩm, ta nói cho ngươi biết, nếu ngươi không tình nguyện, bây giờ vẫn còn kịp."

Ô Cẩm gần như bật ra tiếng cười lạnh. Nàng mà đi rồi, liệu hắn có buông tha cho những người thân cận bên cạnh nàng? Rõ ràng biết nàng bị uy hϊếp, không thể rời đi, hắn còn cố tình nói lời này.

Dận Chân thích thú ngắm nhìn vẻ quật cường, ương ngạnh không chịu cúi đầu của nàng. Loại người này, khi bị chà đạp, giày vò mới khiến hắn đạt được kɧoáı ©ảʍ tột độ. Hắn vươn tay nhéo mạnh cằm nàng, cúi xuống ghé sát tai thì thầm: "Biết làm ngoại thất là làm những gì không? Hiểu cách hầu hạ đàn ông ra sao? Ngươi không đi, tức là đã tự nguyện. Từ hôm nay trở đi, ngươi chính là ngoại thất của ta. Đã là ngoại thất, phải tận tâm tận lực hầu hạ. Ngươi chỉ là thứ đồ vật để ta vui vẻ. Nếu để ta không vui, hậu quả, ngươi tự biết đấy."

Ô Cẩm không muốn nghe, nhưng lại không thể không nghe. Lời nói của hắn tựa như ma âm văng vẳng bên tai, hơi thở nóng rực phả trên mặt khiến nàng buồn nôn. Những nụ hôn vụn vặt ngay sau đó rơi xuống mặt nàng, nàng đành nhắm nghiền hai mắt, lòng tràn ngập sự tủi hờn.

Dận Chân bế thốc nàng lên, sải bước về phía chiếc giường chạm khắc tinh xảo.

Khi hắn đè nàng xuống, Ô Cẩm thật sự muốn dùng hết sức đẩy hắn ra, nhưng cuối cùng chỉ có thể kìm nén cỗ xúc động này.

"Há miệng ra, đừng để ta phải nhắc lại." Dận Chân thấy đôi môi đỏ mọng của nàng mím chặt, liền lạnh lùng ra lệnh. Chờ đến khi môi nàng hé mở, hắn liền phủ môi mình lên, đầu lưỡi nhanh chóng xâm nhập, điên cuồng quấn lấy lưỡi nàng.

Đối với loại nữ nhân như Ô Cẩm, Dận Chân dĩ nhiên không nảy sinh chút thương tiếc nào, chỉ biết lo cho bản thân được thoải mái. Sau khi cởi bỏ hết y phục, hắn đòi hỏi nàng một cách gấp gáp, hung bạo, chẳng hề đoái hoài đến việc nàng còn trinh nguyên, cũng chẳng quan tâm đến phản ứng của người dưới thân, thô lỗ và cường ngạnh tiến vào.