Chương 32

Sáng sớm ngày hai mươi lăm tháng hai, ở kinh thành thời tiết hơi ấm lên, trời quang đãng không một gợn mây. Từ sớm Ô Cẩm cùng Thái Ngọc đã đến Tú Tú Uyển, nàng ngồi trong tiệm thêu thùa.

"Tiểu thư, chỉ còn hơn chục ngày nữa là người phải xuất giá rồi. Ta thật không nỡ! Buổi tối ta mà sợ thì ai ngủ cùng ta?"

Ô Cẩm không có ý định mang Thái Ngọc đến Trương gia. Thái Ngọc ở lại nhà nàng thì tốt hơn. Cửa tiệm nàng vất vả lắm mới gây dựng được cũng không thể đóng cửa. Sau khi cưới, ngoài việc ở Trương gia ra, cuộc sống của nàng cũng không khác trước là bao. Nàng đã bàn chuyện này với Trương Tông rồi.

Nàng mỉm cười nhìn Thái Ngọc hai tay chống cằm ngồi trên chiếc ghế con, trêu ghẹo: "Sau này muội cũng xuất giá, phu quân chẳng phải sẽ cùng muội chung chăn gối sao?"

Thái Ngọc vẫn còn là khuê nữ, lập tức ngượng ngùng đỏ mặt: "Tiểu thư, người lại nói bậy bạ rồi! Ta còn nhỏ lắm, chưa thèm lấy chồng đâu. Mà hôm nay sao mãi không thấy Trương đại ca đến nhỉ? Bánh củ cải tiểu thư làm cho Trương đại ca từ sớm chắc sắp nguội lạnh cả rồi."

Ô Cẩm biết Thái Ngọc đang cố tình đánh trống lảng nhưng nàng cũng thấy kỳ lạ. Thường ngày giờ này Trương Tông phải đến rồi chứ. Nàng ra hiệu cho Thái Ngọc ra ngoài xem thử nhưng vẫn không thấy bóng dáng hắn đâu.

Lại qua một lúc lâu, Trương Tông vẫn biệt tăm. Ô Cẩm thầm nghĩ có lẽ hắn có việc gì đó dọc đường nên trễ nải, hoặc cũng có thể đã đến thẳng quân doanh rồi.

Ô Cẩm bận rộn cả ngày ở cửa tiệm. Trước khi trời tối, nàng cùng Thái Ngọc trở về nhà. Lúc cả nhà đang dùng bữa tối thì người nhà Trương gia hớt hải chạy đến, hỏi nàng hôm nay có nhìn thấy Trương Tông không. Lòng nàng bỗng hẫng một nhịp, đành nói thật là nàng không thấy.

Sự thật là Trương Tông đã mất tích. Theo lời người nhà Trương gia, sau khi hắn ra khỏi nhà vào buổi sáng thì bặt vô âm tín.

Hai nhà Trương – Ô Cẩm ráo riết tìm kiếm suốt hai ngày hai đêm cũng không thấy bóng dáng người đâu. Hắn cứ như đã bốc hơi khỏi thế gian vậy. Những nơi Trương Tông có thể đến, họ đều đã lật tung lên một lượt.

Hôn kỳ của nàng và Trương Tông đã cận kề, chỉ còn lại mấy ngày nữa thôi. Ai ngờ đột nhiên xảy ra chuyện này, hai nhà đều rối tung lên vì tìm người, tạm thời chẳng còn tâm trí nào lo liệu hôn sự.

Buổi trưa ngày hai mươi bảy tháng hai, ngày thứ ba Trương Tông mất tích, Ô Cẩm mệt mỏi rã rời từ Trương gia trở về nhà mình.

"Đào Tử, vẫn chưa tìm được Trương Tông sao con? Ta nói một người sống sờ sờ như vậy, rốt cuộc có thể đi đâu được chứ?" Hoàn Nhan thị lo lắng hỏi.

Ô Cẩm lắc đầu. Nàng chợt nghĩ đến điều gì, còn chưa kịp ngồi xuống đã vội vàng đứng dậy đi ra ngoài.

"Đào Tử, con định đi đâu đấy?" Hoàn Nhan thị gọi với theo.

Ô Cẩm vội vàng tìm một chiếc xe ngựa gần đó, đưa cho phu xe một lượng bạc, bảo hắn chở nàng đến ngoại thành. Nàng đến căn nhà mà trước kia Bảo Thái từng dẫn nàng đến. Trước cửa không một bóng người canh gác.