Chương 3

“Tứ ca ca, sao huynh lại ở đây?”

Đa Lan cười tươi, chạy đến khoác tay hắn.

Dận Chân cúi mắt nhìn xuống, thản nhiên đáp: “Ta đến bàn chuyện với đại ca muội.”

Nhã Nhĩ Giang A thấy muội muội hành động như vậy, liền cau mày. Nam nữ vốn nên giữ khoảng cách. Một cô nương chưa xuất giá như muội ấy mà khoác tay Tứ A ca thế kia, chẳng lẽ nàng không cần thanh danh nữa sao?

Hắn lập tức gỡ tay muội muội khỏi Dận Chân, rồi nói: “Tứ A ca, để ta tiễn huynh. Xe ngựa hẳn đã đợi sẵn ngoài phủ.”

Đa Lan không vui, bĩu môi.

Dận Chân gật đầu, cùng Nhã Nhĩ Giang A rời khỏi vương phủ.

Trước cổng chính Giản Thân vương phủ, một cỗ xe ngựa đã chờ sẵn. Dận Chân lên xe, chào tạm biệt Nhã Nhĩ Giang A, còn căn dặn:

“Đừng quên chuyện hôm nay, việc này ngươi phải lo chu toàn.”

“Tứ A ca yên tâm, ta sẽ lo liệu ổn thoả cho huynh.” Nhã Nhĩ Giang A đáp, vẫy tay tiễn hắn.

Thật ra, Dận Chân tìm đến Nhã Nhĩ Giang A là vì một tiệm bạc. Hắn muốn mua lại tiệm đó, nhưng với thân phận hoàng tử, không tiện trực tiếp ra mặt, cũng không thể đứng tên. Vì thế mới nhờ Nhã Nhĩ Giang A thay mình lo liệu.

Xe ngựa đi về hướng hoàng cung. Khoảng hai khắc* sau, dừng lại trước Thần Vũ Môn.

Dận Chân xuống xe, vừa đi được vài bước đã quay lại, dặn Tô Bồi Thịnh:

“Đi điều tra thân phận hai nô tỳ vừa rồi, xem có phải người của Giản Thân vương phủ không. Làm kín đáo một chút.”

Tô Bồi Thịnh hơi ngẩn ra: “Chủ tử nói là hai nô tỳ nào ạ?”

“Là hai người bị Đa Lan phạt quỳ.”

Tô Bồi Thịnh sững lại. Chẳng hiểu sao chủ tử lại để ý đến hai nô tỳ kia. Chỉ là người hầu bình thường trong phủ mà thôi. Y chỉ nhớ được một người, bởi vết sẹo lớn chiếm gần nửa bên má trái. Nếu không có vết sẹo, e rằng nhan sắc nàng không tầm thường. Đáng tiếc, nữ tử bị hủy dung thường khó xuất giá, gia đình tử tế sẽ không coi trọng.

Chủ tử lại sai điều tra, chẳng lẽ đã để mắt đến một trong hai người?

Nghĩ vậy, y lại tự phủ nhận ngay. Không thể nào. Một người có sẹo, người kia thì tướng mạo bình thường, tuổi cũng xấp xỉ chủ tử, chừng mười sáu, mười bảy. Trong cung này, nô tỳ không thiếu, người xuất chúng cũng chẳng ít, sao chủ tử phải bận tâm? Hơn nữa, ngài vốn không mấy ham mê nữ sắc.

Tô Bồi Thịnh không nghĩ thêm. Tâm tư chủ tử đâu phải hạng nô tài như y có thể tùy tiện suy đoán. Y vội vàng đáp lời, rồi rời đi.

*Hai khắc: 30 phút.