Chương 29

Loại nữ nhân không biết sống chết, hắn sẽ khiến nàng phải hối hận!

"Tô Bồi Thịnh, đến cửa tiệm của nữ nhân kia."

Tô Bồi Thịnh ngồi bên trái xe ngựa nghe vậy giật mình, chưa kịp định thần nữ nhân mà chủ tử gia nhắc đến là ai. Nhưng lời chủ tử gia dặn dò xưa nay không cho phép hỏi lại lần thứ hai, y đành cố gắng suy đoán, cuối cùng cũng hiểu ra người chủ tử gia muốn tìm là ai.

Y cứ tưởng chủ tử gia đã sớm quên béng cái cô nương họ Ô kia rồi. Dù sao cũng chỉ là một nữ tử dung mạo tầm thường, chẳng có gì nổi bật, so với đám chủ tử khuynh quốc khuynh thành trong cung quả là một trời một vực.

Điểm đặc biệt duy nhất, có lẽ là việc cô nương họ Ô kiên quyết từ chối làm ngoại thất, một mực đòi làm vợ.

Tô Bồi Thịnh hầu hạ chủ tử gia bao nhiêu năm, nghe vậy sao có thể không hiểu hắn đang nổi giận. E rằng cô nương họ Ô sắp gặp tai ương rồi.

Xe ngựa chạy gần nửa canh giờ thì dừng lại ở phía bên trái con phố của cửa tiệm Tú Tú Uyển.

Dận Chân vén rèm xe, vừa khéo thấy bóng dáng nữ nhân kia đang đứng trước cửa tiệm, trò chuyện thân mật với một nam tử. Trong ánh mắt nàng, dường như chứa đựng muôn vàn yêu thương, đang đắm đuối nhìn người kia.

Đó hẳn là vị hôn phu của nàng, hình như tên là Trương Tông.

Quả thật, Ô Cẩm đang trò chuyện cùng Trương Tông. Hắn được nghỉ hôm nay, nhưng hôn sự đã cận kề, theo lệ phải kiêng kỵ gặp mặt trước ngày cưới. Dẫu vậy, Trương Tông vẫn tìm đến nàng, tặng nàng một chuỗi hạt ngọc nhiều màu kết thành vòng tay. Hắn nói, từng hạt ngọc này đều do tự tay hắn thu thập, chiếc vòng cũng do chính tay hắn xâu lại.

"Đây là sính lễ riêng ta dành cho nàng, độc nhất vô nhị. Trên đời này, ta chỉ trao sính lễ cho một mình nàng, ta thề sẽ không nạp thϊếp, cả đời này chỉ có mình nàng mà thôi."

Ô Cẩm ngước mắt nhìn Trương Tông. Lời hứa dịu dàng mà trịnh trọng của hắn khiến nàng chìm đắm trong mật ngọt tình yêu, cảm động khôn xiết.

"Trương Tông, chàng phải nhớ kỹ những lời này."

"Nàng cứ yên tâm, ta tuyệt đối không nuốt lời. Nếu ta trái lời thề, nguyện bị trời tru đất diệt."

Ô Cẩm khẽ bật cười, vuốt ve chiếc vòng tay mát lạnh, trơn tru trên cổ tay. Nàng không nỡ rời tay, vừa cười vừa trách yêu: "Được rồi, được rồi, đừng thề thốt linh tinh như vậy. Chàng mau về đi, nếu bị người khác thấy chúng ta gặp nhau trước khi thành thân thì không hay. Dù sao cũng chỉ còn một tháng nữa thôi, sau này còn có thể ngày ngày gặp mặt, đâu cần gấp gáp thế này."

"Vậy ta đi đây."

Ô Cẩm khoát tay, ra hiệu cho hắn rời đi. Sau khi Trương Tông khuất bóng, nàng mới xoay người bước vào tiệm, hoàn toàn không để ý đến chiếc xe ngựa đang dừng ở nơi khuất, cũng không hề nhận ra ánh mắt âm u, sắc bén đang dõi theo mình.

Ô Cẩm đang cặm cụi xem sổ sách sau quầy, bỗng ánh sáng bị che khuất, trước mắt tối sầm lại. Nàng ngẩng đầu, đối diện là một nam tử mặc áo đối khâm bằng đoạn xanh vân mây. Nàng nhận ra y, gã sai vặt thường theo hầu bên cạnh kẻ kia. Dù chỉ gặp mặt hai lần, nàng vẫn khắc ghi khuôn mặt y vào tâm khảm.