Chương 28

...

Ngày mùng bảy tháng hai, thời tiết hôm ấy trong trẻo lạ thường, hiếm hoi lắm mới có chút nắng vàng, Dận Chân từ trong cung ra, đến Giản Thân vương phủ gặp Nhã Nhĩ Giang A.

Tháng trước vì bận rộn chuyện năm mới, trong cung lại trăm công nghìn việc, thêm nữa thân là hoàng tử, hắn phải theo Hoàng A mã tham gia đủ loại yến tiệc, bận đến sứt đầu mẻ trán, không có thời gian rảnh rỗi xuất cung.

Nhã Nhĩ Giang A truyền tin báo rằng chuyện cửa tiệm bạc đã thu xếp ổn thỏa, hắn vẫn không khỏi lo lắng nên mới ra cung một chuyến. Hắn được dẫn vào thư phòng trong viện của Nhã Nhĩ Giang A, ngồi trên chiếc ghế gỗ tử đàn chạm trổ hoa văn tỉ mỉ, xem xét các loại khế đất và văn kiện quan ấn mà Nhã Nhĩ Giang A trình lên.

“Tứ A ca, ngài cứ yên tâm về chuyện ta làm, tổng cộng tốn tám trăm lượng, chỉ là không biết ngài có muốn giữ lại những người làm cũ của tiệm không?”

Dận Chân gạt đống văn kiện sang một bên, ngẩng đầu, giọng lạnh lùng: "Thợ cũ giữ lại, chưởng quầy thì thay bằng người đáng tin cậy hơn. Tiệm bạc cứ để tên cũ, chọn ngày lành khai trương. Ta không tiện ra cung thường xuyên, việc trông coi bên ngoài, ngươi lo liệu."

Nhã Nhĩ Giang A cúi đầu vâng dạ.

Ánh mắt Dận Chân vô tình lướt qua tấm thiệp hỉ đỏ chói trên bàn, bèn tiện tay cầm lên. Ban đầu chỉ định xem qua loa, đến khi thấy hai chữ Ô Cẩm, hắn lập tức đọc kỹ từng chữ.

"Tòng tam phẩm vũ quan Tương Lam kỳ Tham lĩnh Trương Văn Uyên chi trưởng tử, Tương Lam kỳ chính lục phẩm vũ quan Tiêu kỵ hiệu Trương Tông, vào ngày mười tháng ba năm thứ ba mươi tư, nghênh thú Tương Lam kỳ đệ tam Tham lĩnh đệ thập nhị Tá lĩnh Ngưu lục chi trưởng nữ Ô Cẩm, kính mời..."

Nhã Nhĩ Giang A thấy sắc mặt Tứ A ca tối sầm lại, vội vàng giải thích: "Đây là thiệp mời của Tham lĩnh Trương Văn Uyên, thuộc hạ của a mã. A mã bận vào cung diện kiến Hoàng thượng, nên đã chuyển lại cho ta, mong ta thay mặt tham dự."

Trương Văn Uyên là tâm phúc của Giản Thân vương, được tin tưởng hết mực. Nếu là người khác, a mã có lẽ chỉ sai người gửi chút lễ mọn, nhưng với Trương Văn Uyên, Giản Thân vương phủ nhất định phải nể mặt, để Trương gia càng thêm trung thành, tận tụy. Nhã Nhĩ Giang A là trưởng tử, là kỳ chủ Tương Lam kỳ tương lai, là người thích hợp nhất để thay a mã dự hỷ yến.

Dận Chân ném tấm thiệp xuống bàn, không nói một lời, đứng phắt dậy bỏ đi.

Nhã Nhĩ Giang A tiễn Tứ A ca ra khỏi vương phủ, nhìn theo bóng xe ngựa khuất dần vẫn còn ngơ ngác. Rõ ràng vừa rồi còn nói chuyện rất tốt, sao đột nhiên thay đổi sắc mặt đến vậy? Hắn cũng không dám hỏi nhiều.

Ngồi trong xe ngựa, Dận Chân khẽ cười lạnh một tiếng.

Ả đàn bà kia thật to gan, dám vội vã gả chồng như vậy, chẳng khác nào tát thẳng vào mặt hắn. Ghét hắn đến thế sao? Thà làm vợ một tên Tham lĩnh tam phẩm, cũng không cam tâm làm ngoại thất của hắn!

Chuyện hôn sự này trước kia hắn chưa từng nghe nói. Vậy mà chỉ trong vòng một tháng, nàng đã hoàn tất các thủ tục dạm ngõ, định thân, đầu tháng ba đã xuất giá.

Trong mắt Dận Chân bùng lên tia hàn quang. Hắn muốn xem nàng có thể gả được không!