Chương 27

Sính lễ nhà họ Trương vô cùng hậu hĩnh, không thiếu thứ gì, từ tiền sính lễ, tam sinh (ba con vật tế lễ), tứ kinh quả (bốn loại quả khô), tứ sắc đường (bốn loại kẹo), trà phẩm đến các loại lụa là gấm vóc, ngoài ra còn có cả một bộ trang sức và sáu bộ kỳ trang. Tổng cộng có sáu rương lớn sơn son thϊếp vàng, bộ trang sức kia toàn bộ đều làm bằng vàng, những viên ngọc trai khảm trên đó trong suốt long lanh, vô cùng tinh xảo.

Nhà họ Trương có thể chuẩn bị chu toàn mọi thứ chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, đủ thấy Trương Tông đã dốc không ít tâm sức. Cậu mợ nàng cũng không ngớt lời khen nhà họ Trương gia cảnh giàu có, Ô Cẩm gả vào ít nhất cũng không phải chịu cảnh cơ hàn.

Buổi tối hôm đó, a mã và cậu nàng cao hứng uống thêm vài chén rượu, mỗi người hai chén. Sau khi dùng bữa tối xong, cậu mợ mới lưu luyến cáo từ.

Sau khi hôn sự của Ô Cẩm và Trương Tông được định, cả nhà nàng đều hân hoan đón Tết. Nàng được Hoàn Nhan thị dẫn đi chúc Tết họ hàng thân thích.

A mã của nàng chỉ có một người em gái ruột, cũng chính là cô nàng. Cô của nàng qua đời vì khó sinh cách đây năm năm, dượng nàng vội vàng cưới vợ kế, hai nhà dần dà ít qua lại. Phần lớn tộc thân nhà họ Ô đều ở bên nhà cô nàng, chỉ là cô nàng mang họ Ô, còn mấy đứa con của cô nàng lại mang họ Nạp Lạt, thuộc về người của tộc Nạp Lạt, tính ra người nhà họ Ô thật ra không nhiều nhặn gì.

Còn Hoàn Nhan thị có hai chị gái, một em gái và một em trai. Cậu nàng là người nhỏ tuổi nhất, Hoàn Nhan thị đứng thứ ba trong nhà, người của tộc Hoàn Nhan thì đông đúc hơn nhiều, không chỉ có một mạch của ông ngoại nàng, mà anh chị em của ông ngoại nàng cũng không ít. Nhưng những người đó chỉ có thể coi là tộc thân xa, cách nhau mấy đời, tự nhiên quan hệ không được thân thiết cho lắm, nhiều nhất là vào dịp lễ Tết đến thăm hỏi qua loa.

A mã của nàng không có quan tước gì, chỉ là một ngưu lục bình thường, người khác lại càng không muốn chủ động lui tới thân thiết với nhà nàng.

Trình di nương lại càng không cần phải nói, vốn dĩ là người Hán, hai cậu của Trình di nương lại càng không có cơ hội làm quan, chỉ có thể làm chút việc buôn bán nhỏ để kiếm sống qua ngày.

Dù sao thì những ngày đi chúc Tết cũng trôi qua rất nhanh. Sau khi hết Tết, nhà họ Trương chọn ngày lành tháng tốt, định ngày mùng mười tháng ba là ngày tốt, thích hợp để nghênh đón dâu mới, lại mời mấy vị trưởng bối đến nhà nàng một chuyến để bàn bạc. Hai bên gia đình đều thuận ý, chính thức định ngày cưới, nhà họ Trương bắt đầu rục rịch chuẩn bị hôn sự.

Sau Tết, cửa hàng của Ô Cẩm cũng bắt đầu mở cửa làm ăn trở lại. Vì Trương Tông mỗi ngày đều phải đến quân doanh ở ngoại ô thành để thao luyện, đi sớm về khuya, nên để có thể gặp được nàng, ngày nào hắn cũng ghé qua cửa hàng của nàng để gặp nàng nói đôi ba câu rồi mới đến quân doanh.

Thấm thoắt thoi đưa, đến đầu tháng hai, lòng Ô Cẩm dần dà cũng bình ổn lại. Chỉ còn lại một tháng nữa, nàng sẽ xuất giá, trở thành thê tử, mọi chuyện đều tiến triển vô cùng thuận lợi, người kia sẽ không thể nào ép nàng làm ngoại thất được nữa, nàng sẽ không bao giờ còn phải gặp lại người đó nữa.