Nhưng hôm nay khác với ngày xưa, nàng không biết Thế tử Dụ Thân vương đã hết ý với nàng hay chưa. Nàng đã nói dối là mình đã có hôn ước. Dù thế nào đi nữa, nàng cũng phải nhanh chóng tìm một mối hôn sự gả mình đi, chỉ có như vậy, Thế tử Dụ Thân vương mới không làm gì được nàng, hắn chẳng lẽ lại đi cưỡng đoạt vợ người ta chứ?
"Muội có muốn đốt pháo không? Ta có mấy quả pháo đập."
Trương Tông xòe bàn tay ra, trong lòng bàn tay có ba quả pháo đập.
Ô Cẩm thấy hắn cứ nhìn chằm chằm mình, ánh mắt nóng rực, bĩu môi cười nói: "Trương đại ca, ta đâu còn là trẻ con nữa, mấy thứ này chỉ có trẻ con mới thích chơi."
"Không sao, trẻ con chơi được thì chúng ta cũng chơi được." Trương Tông nhìn chằm chằm nụ cười của Ô Cẩm, chỉ cảm thấy tim mình như bị lông vũ khẽ chạm vào, ngứa ngáy khó tả. Dù trên mặt Ô Cẩm có vết sẹo, hắn chưa từng thấy nàng xấu xí, đặc biệt là đôi mắt đen láy, trong veo dưới hàng mi vừa dài vừa rậm kia, tựa như chứa nước, long lanh, tinh khiết.
Từ nhỏ hắn đã thấy Ô Cẩm xinh đẹp. Hắn từng thấy nàng lúc chưa có sẹo, khi ấy nàng chưa bị thương. Từ nhỏ hắn đã thấy Ô Cẩm rất đặc biệt.
Ô Cẩm vẫn là từ trong lòng bàn tay hắn lấy một viên pháo đập, ném xuống đất. Chỉ nghe thấy một tiếng bốp nhẹ nhàng, bị tiếng pháo nổ đì đoàng ở đằng xa che lấp gần hết.
Thấy Trương Tông không hứng thú, Ô Cẩm ném nốt hai viên pháo còn lại, buông một câu: "Cũng tàm tạm."
"Nếu muội thích, ta sai người mang hết pháo trong phủ đến đây cho muội đốt."
Ô Cẩm vội ngăn Trương Tông lại: "Thôi mà, ta chơi đủ rồi, đâu cần làm phiền đến thế. Lâu lắm rồi không gặp Trương đại ca, chúng ta hàn huyên đi. Nghe nói huynh vừa được thăng quan, ta xin chúc mừng."
Trương Tông xua tay, nói rằng chẳng qua là nhờ phúc ấm gia đình, bản thân y chẳng có tài cán gì.
Ô Cẩm thầm nghĩ, ở chốn kinh thành này, con em Bát Kỳ nhà ai mà chẳng nhờ vả đến gia thế? Từ khi lọt lòng, số mệnh của phần lớn đã định sẵn. Giống như đám thị vệ trong thành, đa phần xuất thân từ Thượng Tam Kỳ hoặc con cháu tông thất ngoại phiên.
A mã của nàng bao năm vẫn dậm chân tại chỗ, còn Trương Tông chỉ trong hai năm đã được đề bạt, chứng tỏ hắn vẫn có năng lực nhất định, ít nhất cũng biết ăn nói, giỏi giao tiếp hơn a mã của nàng nhiều.
Trước mỗi căn nhà trong ngõ nhỏ đều dán câu đối đỏ, treo đèn l*иg và tranh thần giữ cửa, vài nhà còn vương vãi xác pháo đỏ trước ngõ, trong không khí thoang thoảng mùi lưu huỳnh.
Ô Cẩm và Trương Tông sóng vai bước chậm, tránh xa đám trẻ con ồn ào, xung quanh nhờ thế mà yên tĩnh hơn nhiều.
"Nghe nói a mã muội trước kia bị tống vào ngục?"
"Vâng, may mắn là giờ đã ổn, người đã được thả ra rồi."
Trương Tông muốn nói lại thôi, thực ra hắn muốn hỏi nàng vì sao không tìm đến hắn giúp đỡ. Từ sau lần hắn thổ lộ tình cảm ba năm trước, nàng cố ý giữ khoảng cách, quan hệ giữa hai người không còn thân thiết như thuở nhỏ. Lời đã đến bên miệng, hắn lại nuốt ngược vào trong, chỉ khẽ nói người được thả ra là tốt rồi.