Nói cho cùng, việc a mã nàng mãi chưa được thả ra cũng là vì nàng mà ra cả, Ô Cẩm nghĩ đến Ái Tân Giác La Bảo Thái, trong lòng lại dâng lên nỗi lo lắng khôn nguôi.
Người đã bình an trở về, trong rủi có may, vậy cũng là phúc lớn.
Đến giờ Ngọ, ngạch nương cùng Trình di nương tất bật dưới bếp, loay hoay xào nấu mấy món. Trừ Ô An còn bận đến trường, cả nhà xem như đoàn viên, cùng nhau dùng bữa cơm.
Tính tình a mã vốn hiền lành, hay xởi lởi cho qua. Ngạch nương vẫn thường bảo, a mã tính như đất sét, có đạp cho vài cái cũng chẳng giận hờn.
A mã tuy không rõ nguyên do mình bị giam cầm lâu như vậy, nhưng ngẫm lại đã được thả ra, thôi thì chuyện cũ bỏ qua, đừng truy hỏi làm gì. Dân đen như họ, sao dám đắc tội với quan gia?
A mã cao hứng uống liền mấy chén rượu quế hoa tự ủ, ăn xong đã vội lên giường chợp mắt, chắc hẳn những ngày trong ngục tối chẳng được ngon giấc.
Bên này, Ô Cẩm cùng ngạch nương và di nương trò chuyện phiếm trên giường đất. Mấy ngày a mã còn chưa về, ai nấy đều chẳng còn tâm trí lo toan sắm sửa Tết nhất. Trong nhà ngoài ngõ, đâu đâu cũng bề bộn, đến cả đồ Tết cũng chưa mua sắm gì.
Người trở về rồi, may ra mới có chút hứng thú mà thu vén.
Ô Cẩm lơ đãng nghe ngạch nương và di nương bàn chuyện vặt vãnh trong nhà, đầu óc lại mải miết nghĩ về ngày mai.
Nàng vẫn không thể quá mức đối đầu với Thế tử Dụ Thân vương, nhỡ đâu bị trả thù thì sao? Nhưng bảo nàng quay lại cái chốn ô uế kia, để mặc hắn muốn làm gì thì làm, với thế lực của hắn, nàng thật khó mà trốn thoát.
Đến nhá nhem tối, Ô An từ học đường trở về, cả nhà thật sự đoàn tụ, vui vẻ dùng bữa cơm tối.
Hôm sau, Ô Cẩm còn chưa đến hai canh giờ đã có mặt tại tửu lâu Bách Hoa, đưa cho tiểu nhị một lượng bạc, nhờ hắn chuyển lời giúp nàng.
Đến đúng giờ Ngọ, Dận Chân đến tửu lâu, vẫn ngồi đợi người ở lầu các Thược Dược quen thuộc. Hôm qua hắn đã nghe tin Ô Chí Thiện được thả ra, là do Giản Thân vương ra mặt.
Hắn thật không ngờ Ô Cẩm lại có bản lĩnh này, có thể thuyết phục được Giản Thân vương giúp nàng. Hắn muốn xem hôm nay nàng có dám xuất hiện hay không nên đành nhẫn nại chờ đợi.
Dù đã quá giờ hẹn, hắn vẫn cố chấp ngồi chờ.
Cứ thế, hắn chờ hơn nửa canh giờ. Dận Chân biết, Ô Cẩm sẽ không đến. A mã nàng đã được thả ra, nàng cho rằng, a mã được tự do, thì hắn sẽ không thể tùy ý nắm giữ nàng, mọi chuyện từ đây coi như xong xuôi rồi sao?
Thật là vọng tưởng!
Tiểu nhị rón rén đến chuyển lời của Ô Cẩm, trao cho hắn một tờ giấy nhỏ, nét chữ thanh tú đập vào mắt.
"Thế tử gia, nô tỳ đã có hôn ước, chỉ mong một đời một kiếp làm vợ, không muốn làm thϊếp. Xin Thế tử gia thứ lỗi."
Dận Chân nắm chặt tờ giấy trong tay, lạnh lùng cười. Chỉ mong làm vợ, không muốn làm thϊếp? Nàng ta nghĩ nàng ta xứng sao? Ánh mắt hắn trở nên hung ác, nàng hết lần này đến lần khác cự tuyệt hắn, cao ngạo đến vậy, hắn nhất định phải khiến nàng vĩnh viễn làm một ngoại thất không thể lộ diện, khiến nàng hối hận vì ngày hôm nay dám trốn tránh hắn.