Chương 17

Vì đêm qua mưa, hôm nay trời lại quá lạnh nên cửa tiệm vắng khách, Thái Ngọc giúp nàng gỡ kim, tách sợi.

Không biết thời gian trôi qua bao lâu, Trình di nương đột nhiên thở hồng hộc chạy vào. Ô Cẩm vốn tưởng bà đến đưa cơm trưa nhưng tay lại không xách hộp đựng thức ăn.

"Đào Tử, a mã con được thả ra rồi, đã về nhà rồi!" Trình di nương nói gấp gáp, ngữ điệu câu cuối còn mang theo chút nức nở nghẹn ngào, trên mặt nở một nụ cười hiếm thấy.

Thái Ngọc phản ứng còn nhanh hơn cả nàng, mắt sáng lên, kinh ngạc thốt: "Lão gia được thả ra rồi ạ? Tiểu thư, người nghe thấy không? Lão gia thật sự được thả ra rồi sao?"

Trình di nương liên tục gật đầu, kích động đến rơi lệ: "Là thật đó! Ông ấy đã về đến nhà rồi, đại nương bảo ta nhanh chóng qua báo cho các con."

Ô Cẩm lập tức quyết định đóng cửa tiệm về nhà, ruột gan nóng như lửa đốt, dù sao hôm nay cũng chẳng có vị khách nào.

Tú Tú Uyển cách nhà nàng không xa, đi bộ chừng một khắc đồng hồ là tới. Ba người họ vội vã bước nhanh, chẳng buồn để ý đến bùn lầy lội dưới chân, chưa đến một khắc đồng hồ đã về đến nhà.

Ô Cẩm vén rèm bước vào nhà, a mã nàng đang ngồi trên bệ lò sưởi, quay lưng về phía nàng, đang trêu chọc Ô Minh. Bóng lưng ấy có chút gầy gò, nàng không kìm được mà khẽ gọi: "A mã..."

Ô Chí Thiện quay đầu lại, thấy là con gái, lập tức nở nụ cười mừng rỡ: "Đào Tử, a mã..."

Ô Cẩm chưa đợi ông nói hết câu đã nhào vào lòng, vùi mặt vào ngực ông mà oà khóc. Chỉ trong vòng hơn hai mươi ngày ngắn ngủi, a mã nàng đã gầy đi trông thấy. Những cảm xúc dồn nén, kiềm chế trong suốt thời gian qua bỗng chốc vỡ oà. Bình an trở về là tốt rồi, không có gì quan trọng hơn việc bình an trở về.

"Con bé Đào Tử nhà chúng ta đã phải cầu xin biết bao nhiêu người vì ông, bao nhiêu là bạc trắng đổ ra ngoài! Không có Đào Tử, chắc giờ ông vẫn còn thối rữa trong ngục ấy!" Hoàn Nhan thị vừa lau nước mắt vừa trách móc.

Ô Chí Thiện vỗ về lưng con gái, an ủi: "Con ngoan, a mã có phạm phải lỗi lớn gì đâu, sớm muộn gì chẳng được thả ra thôi. Không cần phải đi cầu xin ai cả, số bạc đó để dành thì hơn."

Hoàn Nhan thị tức giận đẩy chồng: "Ông nói nhẹ nhàng quá nhỉ! Người ta đều được thả ra hết rồi, chỉ có mình ông là chưa được thả thôi. Ông già cả rồi, lỡ mà ở trong ngục xảy ra chuyện gì thì bảo chúng ta phải làm sao? Chẳng lẽ chúng ta không biết giữ tiền là tốt hơn sao? Không có Đào Tử đi cầu xin đường tỷ của con bé, chạy tới chạy lui giữa nha môn với kỳ tư, sao ông có thể được thả ra? Ông đã gầy đi một vòng rồi, cứ giam thêm nữa thì chỉ còn lại một bộ xương khô, có khi sống mà ra được hay không còn chưa biết nữa là!"

Ô Chí Thiện lúng túng gãi đầu.

Ô Cẩm cũng đã bình tĩnh lại, rời khỏi vòng tay a mã, lau khô nước mắt: "A mã trở về là tốt rồi, tiền bạc có đáng gì so với a mã. Ngạch nương, di nương, hôm nay chúng ta làm nhiều món ngon một chút ạ."

Ô Chí Thiện vui vẻ, cười hiền hậu: "Con gái vẫn là tốt nhất! A mã không uổng công thương yêu con, quả nhiên là áo bông nhỏ của a mã, biết thương a mã. Thật ra cũng không có chuyện gì lớn, chẳng phải ta đã được thả ra rồi sao? Đừng khóc nữa, sắp đến năm mới rồi, khóc lóc sướt mướt còn ra thể thống gì."