Nàng lấy bức tranh thêu còn dang dở ra, ngồi xuống tiếp tục thêu, cố gắng ép bản thân phải bình tĩnh lại bằng công việc này.
Ái Tân Giác La Bảo Thái, thoạt nhìn mới mười bảy mười tám tuổi. Đàn ông thời cổ đại phần lớn mười lăm mười sáu tuổi đã cưới vợ nạp thϊếp, thế tử xuất thân hoàng thất chắc hẳn còn sớm hơn. Đoán chừng trong nhà đích, trắc phúc tấn đều đã có, thứ phúc tấn cũng không ít. Hắn muốn nuôi ngoại thất, có lẽ chỉ là thói trăng hoa của đàn ông trỗi dậy, vợ không bằng thϊếp, thϊếp không bằng vụиɠ ŧяộʍ.
Đại Thanh vẫn còn tục tuẫn táng. Một số vương công tông thất sau khi qua đời, ngoại trừ chính thê đích phúc tấn, ai cũng có khả năng bị tuẫn táng, bất kể là trắc phúc tấn, thứ phúc tấn hay tiểu thϊếp, còn ngoại thất thì càng khỏi phải nói. Hắn dù chưa chết, nhưng khi còn sống nếu chán ghét nàng, nàng cũng chỉ có con đường chết. Nuôi ngoại thất là chuyện bí mật của hoàng gia, chỉ có người chết mới không tiết lộ.
Ô gia chỉ là một gia đình kỳ dân bình thường, nàng chỉ là một nữ tử yếu đuối, làm sao có thể chống lại quyền quý? Nếu Dụ Thân vương thế tử thật sự ép nàng làm ngoại thất, nàng sợ là không có sức chống cự.
A mã của nàng hiện giờ còn bị giam trong ngục, có thể thấy thế lực của hắn lớn đến mức nào, có thể dùng quyền chèn ép người khác. Có lẽ hắn chỉ cần động môi, cả nhà bọn họ đều sống không yên. Cái triều đại phong kiến này chính là như vậy, làm gì có nhân quyền để mà nói.
Chỉ là nàng thật sự không muốn làm một ngoại thất không thể gặp ai. Nàng ngay cả việc gả cho người ta còn không muốn, nàng không cam tâm, sao có thể cam tâm làm ngoại thất của người khác, phải vẫy đuôi cầu xin, phụ thuộc vào một người đàn ông đã cưỡng ép nàng?
Ô Cẩm tâm phiền ý loạn, thêu sai vài mũi kim, không dám tiếp tục nữa. Một bức tranh thêu đẹp không được phép có quá nhiều lỗi.
Thấy năm hết Tết đến đã gần kề, nàng phải làm sao mới có thể cứu a mã của mình ra ngoài?
Ô Cẩm ngồi thẫn thờ trong phòng thêu hồi lâu, đến khi Trình di nương mang cơm trưa tới cho các nàng, nàng mới miễn cưỡng thu lại những dòng suy nghĩ miên man.
Trình di nương mở hộp đựng thức ăn ba tầng hình chữ nhật, lấy ra hai bát cơm trắng nóng hổi, một đĩa trứng xào ớt xanh đậm đà, một đĩa măng hầm thịt muối béo ngậy và một đĩa bánh đậu xanh ngọt ngào, ý bảo các nàng tranh thủ dùng bữa khi còn nóng.
Trong lúc ăn, Trình di nương ân cần hỏi han tình hình buôn bán của Tú Tú Uyển, có cần bà đến giúp đỡ coi sóc hay không.
Ô Cẩm vừa cùng Thái Ngọc ra ngoài, đóng cửa tiệm nửa canh giờ. Cửa tiệm của nàng vốn ít người, chỉ thuê thêm hai thợ thêu, mà thợ thêu lại thường làm việc tại nhà, đến kỳ hạn thì giao tác phẩm. Ngày thường, người nhà nàng thay phiên nhau trông coi cửa tiệm.
Nàng tạm thời vẫn chưa dám kể với người nhà những chuyện rối ren kia, chỉ nói việc buôn bán vẫn ổn thỏa.
Trình di nương cũng không dám nhắc đến chuyện của a mã nàng, sợ vô tình tạo thêm áp lực cho nàng.
Bữa cơm trưa kết thúc trong im lặng. Trình di nương còn phải về chăm sóc nhị đệ nên vội vã cáo từ.